Câu chuyện của tôi

“Con chưa mạnh dạn xung phong phát biểu” là câu cô giáo chủ nhiệm thường xuyên nhắn vào sổ liên lạc điện tử cho tôi khi Quang Anh học lớp 1.
Không phải Quang Anh học kém, không hiểu bài, không biết câu trả lời mà chính là con rụt rè.

Cô giáo biết như thế, thỉnh thoảng vẫn phải gọi tên con đứng dậy, thì con trả lời lý nhí, diễn đạt một cách khó khăn.

Từ nhỏ Quang Anh đã có biểu hiện là cậu bé nhút nhát. Con không chịu xuất hiện giữa đám đông nếu không có mẹ đi cùng. Con theo mẹ vào cửa hàng thời trang, bám chân mẹ, mẹ khuất sau hàng quần áo là con mếu máo muốn khóc, mẹ vào buồng thử quần áo con cũng đòi vào theo, hoặc đứng ở ngoài cửa nhưng mẹ phải liên tục lên tiếng cho con biết mẹ đang ngay cạnh thì con mới chịu.

Trước khi vào lớp 1 mẹ đã phải chuẩn bị tâm lý cho con rất nhiều nhưng buổi học đầu tiên, vừa dừng xe là con đã tìm cớ khóc để mẹ phải dẫn vào lớp. Những buổi chiều mẹ đến đón con sớm nhất, đứng ngoài cửa lớp quan sát thấy con ngồi im tại chỗ, không bắt chuyện với bạn đã đành, đến khi bạn chủ động hỏi chuyện con cũng ngượng ngập không dám trả lời.
– Chị xem thế nào chứ con trai học lớp 1 rồi mà thế này là rất có vấn đề. – Cô giáo Huyền hơn một lần nhắc nhở.

Cô giáo gợi ý tôi đưa con đi gặp bác sĩ tâm lý xem liệu thằng bé có bệnh tự kỷ không. Tôi khẳng định với cô là không. Bởi vì khi ở nhà con rất hồn nhiên, thoải mái, vui vẻ. Con thích nghe đọc truyện và trả lời những câu hỏi sau đó của mẹ một cách trơn tru, sâu sắc. Con biết cách trêu đùa cho bố cười những khi thấy bố cáu gắt.

Quang Anh chỉ e ngại mỗi khi đi ra ngoài, khi mới tiếp xúc với môi trường mới, lạ. Tôi tin nếu mình quan tâm con nhiều hơn, giúp con vượt qua trở ngại thì “bệnh” tâm lý này sẽ tự sẽ qua đi theo thời gian.

Sau lớp học con có sân chơi khá rộng, với nhiều trò chơi như xích đu, leo dây, cầu trượt… Tan học, tôi thường rủ con ra đó chơi khoảng nửa tiếng rồi mới về nhà.

– Mẹ ơi, Phùng Chí Anh kìa, bạn lớp con đấy.

– Mẹ ơi, Phương Trang kìa, bạn ấy ngồi bàn phía sau con.

Quang Anh vui ra mặt khi đang chơi với mẹ bỗng phát hiện ra bạn cùng lớp trong sân vườn. Tôi vẫy tay Phùng Chí Anh lại và cả ba chúng tôi cùng bày một trò chơi với nhau. Hai đứa trẻ hớn hở, một chốc đã tỏ ra thân tình.
Một lần tôi đến đón con hơi trễ, biết là con đã tự ra sân vườn với các bạn mà không cần chờ mẹ đến.

– Đến lớp vui quá con nhỉ? – Tôi hỏi khi hai mẹ con vào căng tin trường học con ăn quà.

– Cũng vui mẹ ạ. – Khuôn mặt thằng bé trở nên linh hoạt, giống như khi ở nhà. Rồi nó kể cho mẹ chuyện hôm nay ở lớp bạn Phương Trang làm mất thước kẻ và con cho bạn ấy mượn thước kẻ.

Vậy là con đã bắt đầu quen dần môi trường mới, bớt dần lo sợ rồi.

Bây giờ Quang Anh đã vào lớp hai, cũng chưa được bạo dạn như các bạn nhưng con trai đã ít nhiều có sự tự tin. Hôm qua, đưa con đi xem buổi biểu diễn văn nghệ, lần đầu tiên bố mẹ chứng kiến cảnh con mạnh dạn lên sân khấu trả lời một câu hỏi của MC.

Tôi biết điều này sẽ xảy ra mà, tự dưng khi đó nước mắt cứ trào ra vì xúc động.

Vài điều chia sẻ

Việc trẻ nhút nhát khi tiếp xúc với người lạ, ở môi trường ngoài gia đình là biểu hiện tâm lý thường gặp. Để nét tính cách đó không biến thành trở ngại giao tiếp về lâu dài thì sự quan tâm của người mẹ rất quan trọng.

Cho con tiếp xúc với môi trường bên ngoài nhiều hơn

Để con bạo dạn bạn nên tận dụng mọi cơ hội để con được giao lưu. Chẳng hạn như sang nhà hàng xóm, đến thăm bạn bè bố mẹ, đi ra công viên có nhiều trẻ con chơi, tham gia các trò chơi ở công viên. Gặp người quen, bạn cho con biết một số thông tin về người đó và nhắc con chào hỏi, gợi ý con cách trò chuyện với họ thế nào cho phù hợp. Nếu có thể hãy đưa con đến nhà bạn học cùng lớp chơi, dự sinh nhật và tới thăm cô giáo vào dịp lễ, tết. Tăng cường sự giao lưu sẽ khiến con gần gũi, thân thiết, có sự tin tưởng với mọi người.

Rèn luyện khả năng diễn đạt

Thường xuyên đặt câu hỏi, gợi ra vấn đề để con trả lời, trình bày quan điểm. Khi con diễn đạt hãy lắng nghe nghiêm túc, chăm chú. Khuyến khích con tham gia các hoạt động của lớp, của trường. Đó là những cơ hội để con rèn luyện khả năng giao tiếp.

Không la mắng

La mắng không làm cho con bớt rụt rè, trái lại trẻ càng thu mình hơn vì thiếu tự tin. Động viên con mở lòng với thế giới bên ngoài nhưng không cưỡng bức. Hãy để việc đó diễn ra một cách tự nhiên, từ từ theo mức độ tiếp nhận, phản ứng và cần cả sự tự nguyện của con.

Khen ngợi

Chỉ ra những ưu điểm của con và khen ngợi. Được tin tưởng trẻ sẽ tự tin và mạnh dạn thể hiện bản thân. Đứa trẻ nào cũng có những điểm mạnh và cần được bố mẹ phát hiện, nuôi dưỡng để phát huy lòng tự tôn, tình yêu bản thân.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.