Tại sao con không nghe lời?

109

Mỗi ngày Cleverkids nghe được đến 10 lời than phiền là cháu nhà em …. em đã nói mãi mà nước đổ lá khoai, nó chẳng nghe câu nào… rồi thì… con này/thằng này rất bướng, lì ra….

Vậy lý do tại sao con không nghe lời. Cleverkids tóm gọn độ vài lý do như sau các cha mẹ nhé.Hiệu quả của việc dạy dỗ bằng lời thường không cao. Các cha mẹ chú ý, khi chúng ta dự định nói 100%, chúng ta thốt ra lời thì chỉ còn độ 80 – 70% ý ta muốn nói. Cá biệt có trường hợp cha mẹ nghĩ nhanh hơn nói thì câu cú còn ngắn gọn và quá khó hiểu.

Cleverkids lấy ví dụ: À, mẹ đã bảo không được làm thế cơ mà. (Một câu như vậy thì con hiểu được mới lạ??! Làm thế là làm cái gì? Tại sao ko được làm như vậy? Con đã làm điều đó khi nào? Tác hại ra sao? Nếu câu nói này đặt trong một ngữ cảnh là mẹ và con đang bàn bạc về món gì đó thì con có thể hiểu được một chút. Nhưng không hiếm các bà mẹ/ông bố nghĩ sao nói đó, vừa gặp con đã ngay lập tức nói ra 1 câu như vậy mà không biết rằng con mình không hề biết mình đang nghĩ gì trong đầu.

con-dang-nghi-giTừ miệng cha mẹ đến tai còn chỉ còn 40 – 50%. Đôi khi con mải gì đó thì câu cú nghe không rõ, có khi chỉ còn độ 20% thôi. Con nghe và nếu suy nghĩ về câu nói đó thì còn ngấm vào não, không có khi trượt qua mà con chẳng biết bố mẹ nói gì. Vì thế, vào đến não con có khi chỉ còn từ 10 – 20% thôi. Tớ đã vài lần thử yêu cầu con gái tớ lặp lại câu tớ nói và con đã nói ra 1 câu hoàn toàn sai bét. Ke ke ke

Do vậy, nếu cha mẹ cứ nghĩ đã nói với con xong nghĩa là dạy con rồi thì rõ ràng là không thể hi vọng con thay đổi hoặc ngoan ngoãn hơn.

Cha mẹ hay áp đặt. Khi con muốn làm một việc gì đó nguy hại cho con, các cha mẹ tuyên bố cấm nhưng không hề nói lý do cấm là gì. Các cháu bị cấm nghĩa là cảm thấy món đó thú vị lắm, vậy thì ta nên thử khi nào cha mẹ không để ý là okie. Nếu câu nói nào cũng là các câu áp đặt thì con sớm sinh ra khả năng phản kháng, loại bỏ lời dạy bảo đó ra khỏi đầu và tìm cách làm ngược lại những gì cha mẹ đã nói. Điều này khiến cha mẹ rất bực nhưng rõ ràng là không hiệu quả.

Cha mẹ hay hô khẩu hiểu. Tớ quen 1 ông bố như vậy. Ông bố này liên tục nói: con phải… con phải…. con phải… Khi con làm không được, ông bố này chửi mắng và tỏ thái độ thất vọng rõ rệt, thậm chí xỉ nhục con. Điều này không làm cho con giỏi giang, ngoan hơn mà khiến khoảng cách giữa cha mẹ và con xa hơn. Con sẽ nghĩ cha mẹ không hiểu mình, không tôn trọng mình. Nhiều cháu cảm nhận rõ sự thất vọng của cha mẹ nên thiếu tự tin, co mình lại và tránh né cha mẹ.

tai-sao-con-khong-nghe-loi

Luôn nói những lý thuyết rất đẹp, đôi khi không tưởng. Ví dụ: các cha mẹ thường vẽ bản thân tuyệt đẹp, giỏi giang, tài hoa và nghĩ con cần nhìn đó để học tập. Thực tế việc học tập ai đó là điều không dễ trừ khi có sự ngưỡng mộ vô cùng lớn. Vì thế, việc này khiến các bé cảm thấy quá khó khăn (nên tốt nhất là chẳng làm). Hơn nữa, các cha mẹ cũng không thật sự lý tưởng như họ nói đâu. Là con người, ai cũng có sai lầm cả, cha mẹ luôn khoe mình giỏi giang, tốt đẹp thì con sẽ sớm nhận ra điều đó không thật. Con sẽ thấy cha mẹ nhiều vấn đề, nhiều sai lầm. Lúc đó, hình ảnh trong con là cha mẹ khoác lác, bốc phét nhiều hơn là tin vào những điều cha mẹ nói.

Luôn nghĩ rằng cần phải khuyên răn con bằng những lời lẽ đẹp. Thực tế thì việc dạy con không nhất thiết phải là nói những lí thuyết đẹp. Đôi khi, va vấp của cha mẹ thời trẻ, những tính xấu của cha mẹ để lại hậu quả này nọ lại là bài học thú vị để con sửa mình.

Cha mẹ hay lấy người khác ra làm gương. Đây là điều bọn trẻ ghét nhất ở cha mẹ mình. Điều này cũng giống hệt điều ở trên. Nhiều cháu đã nảy sinh suy nghĩ bất bình như: Bố mẹ dốt thế thì con sao giỏi được. Có cháu nói ra miệng và bị bố mẹ đánh mắng vì hỗn.

Cha mẹ không nhất quán. Khi đã tuyên bố 1 câu nào đó, cha mẹ cần phải thực hiện trước sau như một. Có bà mẹ dọa con là nếu không học hành tử tế sẽ cho ở nhà một mình lúc cả nhà đi chơi nhưng sau đó lại thương con mà cho con đi theo. Điều này làm cho bọn trẻ cảm thấy lời nói của cha mẹ không chắc chắn, chúng không tin tưởng và nghĩ rằng không việc gì phải sợ mấy lời đe dọa đó.

Nhắc nhở con quá nhiều. Điều này ban đầu thì không sao, trẻ chỉ hơi ỉ lại một chút. Nhưng đến khi con vào tuổi dậy thì, khi cơ thể đang có những biến đổi, con dễ cáu gắt. Lúc này, những lời nhắc nhở liên tục làm con rất khó chịu, bực bội. Con có cảm giác bị giam hãm, bị giám sát. Con nghĩ cha mẹ không tin tưởng mình. Vì thế, con sẽ phá phách và làm nhiều chuyện vượt rào.

Luôn nghĩ con mình đặc biệt, bướng đặc biệt, lì đặc biệt, …. Khi có những nhận định này, các cha mẹ có xu hướng buông xuôi hoặc tỏ thái độ bất lực khi con không vâng lời. Lúc đó, khoảng cách giữa cha mẹ và con càng xa hơn, khó hiểu và cảm thông với nhau hơn.

Mỗi khi các em bé có điều gì đó không ngoan, các cha mẹ thường nghĩ con mình tệ. Đặc biệt là khi các cha mẹ đã nói vài lần mà con vẫn không nghe. Do vậy, dạy con bằng lời không hề hiệu quả, chúng ta cần tìm những phương pháp khác. Mỗi một vấn đề sẽ có các phương pháp khác nhau.