Tâm sự của một người mẹ dạy con sai thâm niên

581

Chị Hằng- anh Tiến (Hà Đông, Hà Nội) có với nhau 1 cặp sinh đôi nếp tẻ đầy đủ xinh như thiên thần, kinh tế lại khá giả thế nên ai nhìn vào cũng phải thầm tấm tắc khen anh chị đẻ khéo, biết vun vén, chăm lo cho gia đình.

Thế nhưng chẳng ai biết rằng chị rất đau đầu vì chuyện con cái, đặc biệt khi hai đứa nhóc nhà chị bước sang ngưỡng của tuổi lên 5. Nhiều khi chị tự hỏi tuổi lên 3 của bé sao chẳng thấy đâu? Bé Bi và Bon nhà chị càng lớn càng ngoan cố, bướng bỉnh. Thấy cậu anh làm cái này là cô em sẽ nhất mực làm theo, có lúc Bi còn xui em Bon ra lấy điện thoại đặt vào trong laptop rồi mắm môi mắm lợi ấn xuống.

Kết quả là ngoài việc hai anh em bị ăn đòn thì máy tính của mẹ bị vỡ màn hình. Chị tự tổng kết: “Không ngày nào là mình không phát điên phát rồ, la hét với những trò nghịch ngợm của chúng”.

Tuy mới 5 tuổi nhưng nếu khi hai anh em cùng “song kiếm hợp bích” thì quả thực “chúng không hề kém cỏi trong việc nghĩ ra nhiều trò quậy phá”, từ chỗ phá phách đồ đạc, ném nồi niêu xoong chảo, vứt đồ lót của bố mẹ ra phòng khách cho đến chuyện vào nhà tắm bật nước cho chảy xỉ xả cả đêm.

Kết quả sau những lần nghịch ngợm ấy là cả thân mình và quần áo vấy bẩn, mồ hôi nhễ nhại, bố mẹ quát tháo kiểu gì hai con vẫn cười nhe nhởn.
Thế là trận “bão tố” của mẹ nổi lên. Sau khi nhận 3 cái tét mông, Bi vẫn “trơ trơ”, chỉ có Bon là khóc nhè rồi mếu: “Mẹ không yêu Bon, Bon không chơi với mẹ nữa”.

Nhìn đứa thì trơ trơ lì đòn, coi mẹ… bằng vung, nhìn đứa thì nhất quyết không cho mẹ bế mà chị tự hỏi: “Mình đã làm gì sai mà không thể ‘thuần’ được hai đứa con của mình, chúng không hề nghe lời”.

Có những lúc sau khi bị mẹ đánh, con có vẻ ngoan hơn, thế nhưng đến hôm sau, những trò chơi “nghịch như quỷ sứ” vẫn tiếp tục tái diễn. “Thậm chí, chúng còn mang sang nhà ông bà, hàng xóm để khoe chiến tích bị ăn đòn vì nghịch của mình”.

Chưa bao giờ chị trầm cảm, mệt mỏi như thế, chị triền miên cáu bẳn, quát mắng con. Chị nhận ra một điều tai hại rằng, mình đang hoàn toàn bất lực với chính những đứa con của mình. Mọi lời nói, lời răn dạy của chị các con không hề nghe mà ngược lại, chúng còn chống đối ra mặt.

Dẹp bỏ hết những lo ngại trong lòng, chị bắt đầu tìm hiểu tận bên trong sâu thẳm của con mình. Chị tìm tới Học viện Ngôn ngữ CleverKids – một nơi chị tình cờ đọc thấy những bài chia sẻ thú vị về những người giống con của mình. Ở đây chị được các chuyên gia tâm lý giáo dục của học viện ngôn ngữ thực hiện bài test một cách tỉ mỉ và đầy tâm huyết. Khi nhận được kết quả test, chị thấy cuộc đời mình như tìm được một chiếc phao cứu sinh. Thì ra bấy lâu nay, chị đã dạy con sai cách, bảo sao, chẳng đứa nào muốn nghe lời chị. Giờ thì ổn rồi, chị chẳng ngại ngần mà chia sẻ những tháng ngày dạy con sai cách và tìm thấy chân lý ra sao.