Lúc con mới chập chững biết đi, cha mẹ nào cũng vui mừng trước tính hiếu kì, ham tìm hiểu của trẻ. Một thầy giáo từng chia sẻ: “Nếu cha mẹ và giáo viên đều đối xử với các em đã đến tuổi cắp sách tới trường giống như khi con nhỏ bi bô tập nói,thì tốt biết mấy”

Đúng thế, khi các em bi bô tập nói, dù gọi mẹ là “mệ” thì cha mẹ vẫn tỏ ra sung sướng, hài lòng, khoe với mọi người rằng con đã biết nói. Chẳng có cha mẹ nào khi con mới tập nói đã yêu cầu không được phát âm sai hay nói sai ngữ pháp cả. Khi con tập đi cha mẹ luôn tràn đầy hi vọng và động viên con. Kể cả khi con ngã xuống đất, không cha mẹ nào coi con là vô dụng, cũng không cha mẹ nào đem con ra so sánh cả.

Vậy mà, chẳng hiểu từ khi nào, thái độ và cách nhìn của cha mẹ đều thay đổi, thay đổi nhiều đến mức khó mà tưởng tượng nổi. Khi con đến tuổi đi học, họ bắt đầu so sánh con mình với những đứa trẻ khác, họ thường xuyên trách mắng khi con mình bị điểm kém và lấy chênh lệch điểm số để đánh giá thấp cao.

Thậm chí có những bậc phụ huynh và giáo viên cho rằng không lấy điểm số làm thước đo thì không thể nào đánh giá được con em mình.  Cha mẹ thiếu bao dung, độ lượng như khi con tập nói, tập đi, thiếu cảm thông, san sẻ trước những vấp váp của con cái trên đường đời mà thay vào đó là không cho con được thất bại.

doc-vien-cleverkids

Giá như tất cả các bậc phụ huynh, các thầy cô giáo đều không ngừng cổ vũ, khích lệ như lúc trẻ mới tập nói tập đi. Giá như cha mẹ và thầy cô có thể tôn trọng sự khác biệt và tính đa dạng của trẻ như khi các em còn thơ. Giá như cha mẹ và thầy cô đều nhẫn nại và tin tưởng các em nhiều hơn… thì ham muốn tìm tòi học hỏi của các em sẽ không bị tổn thương nữa, tất cả các em đều sẽ thành công!

Khi còn nhỏ những đứa trẻ rất hay đặt ra các câu hỏi với cha mẹ. Càng lớn càng tiếp xúc nhiều hơn với thể giới xung quanh, đáng lẽ ra câu hỏi càng phải được đặt ra nhiều hơn, thế nhưng thực tế lại ngày một thưa vắng dần thậm chí có thể biến mất hẳn? Bởi vì:

Người lớn thường coi những câu hỏi của trẻ là ngốc nghếch lấy kinh nghiệm và tiêu chuẩn của mình để đánh giá, chê cười hoặc lảnh tránh những câu hỏi ngây thơ như vậy. Cứ như thế, trẻ thường giữ những câu hỏi ngô nghê đó trong lòng, không bao giờ dám hỏi ai nữa để khỏi bị chê cười, thậm chí sẽ chẳng bao giờ kiên trì khám phá vấn đề nữa.

Thực ra mỗi câu hỏi của trẻ đều có một giá trị nhất định. Một mặt, thông qua câu hỏi chúng ta có thể tìm hiểu phần nào sự phát triển nhận thức của trẻ. Ví dụ các em hỏi câu đại loại như: “ Vì sao mặt trăng lại đi theo con?” cho thấy khả năng quan sát, nhận biết những hiện tượng của trẻ. Mặt khác, giá trị câu hỏi của con không nằm trong thông tin câu hỏi nằm ở tinh thần ham học hỏi, khám phá.

clever-kids-phuong-phap-day-con-hien-dai

Hãy để mỗi đứa trẻ ngay từ khi ra đời đều có thể tự do đưa ra những thắc mắc của mình, cũng hi vọng người lớn tôn trọng những đáp án mang tính khám phá của các em, bởi điều này quan trọng hơn gấp ngàn vạn lần những kiến thức khoa học khô khan nhồi nhét vào đầu các em.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.