Thư ông nội gửi bố của cháu đích tôn

1588

Viết cho thế hệ F1 vì xót xa nhìn thế hệ F2 của mình. Bức thư này có cùng tâm trạng của nhiều ông bà nội, ông bà ngoại cảm thấy thế hệ F1 của mình đang đẩy thế hệ F2 đến tình trạng thật khó lường.

Này anh,

Lâu rồi ta không có dịp dạy bảo anh. Nhân thể cháu ta về quê, hỏi han tình hình sinh hoạt, học tập, thấy thằng bé nước mắt chan hòa, ta lấy làm đau xót lắm, giận dữ lắm. Ta vội vào mở bàn phím và gõ cho anh ít dòng trên stt của ta.

Cái tông, cái giống nhà mình nào có đến nỗi. Thế mà chỉ có vài năm, anh biến cháu ta từ một đứa bé hồn nhiên, vui tươi, cái gì cũng hay hỏi thành một đứa trẻ rụt rè, mắt đeo kính dày cộp, đến về quê cũng mang theo một tải sách. Ta bảo ra sân chơi, nhất định phải ngồi học bài vì sợ bố mẹ mắng (!).
Thoạt đầu, ta tưởng là cháu ta chăm chỉ học hành, cũng là cái phúc nhà. Đến khi ngồi xem cháu học, mới biết là nó sắp ngộ chữ đến nơi rồi…
Hỏi ra, ta mới biết ngọn ngành. Xin trao đổi với anh vài điều:

1. Anh chị đi làm suốt ngày, tiếng là kiếm tiền nuôi con, thế là bao nhiêu trách nhiệm anh đẩy hết cho nhà trường. Rồi cho mình cái quyền giám sát. Nhà trường chỉ là cái nơi dạy chữ, phần nào dạy đạo đức, dạy làm người. Lý thuyết là thế! Nhưng mấy chục đứa trẻ đúc theo một khuôn, cô giáo thì có một, thì làm sao con anh, cháu ta có được cái riêng của mình?  Nói theo ngôn ngữ của thời các anh, Gia đình – Nhà trường – Xã hội là ba môi trường giáo dục, vậy mà anh đổ hết gánh lên vai Nhà trường, trốn tránh trách nhiệm của chính bản thân sao?

Kiến thức xã hội, kinh nghiệm và kĩ năng sống thì thằng bé mù tịt, thi thoảng được anh cho đi từ thiện, trang trại trải nghiệm gì đó…, vậy đủ sao?  Đọc báo thì thấy toàn bắt cóc, xâm hại… ta lo cho cháu lắm!
2. Mỗi tối anh bắt cháu ta học 2 tiếng. Ngày nghỉ anh bắt cháu ta học thêm. Tối thì tiếng Anh, bổ trợ Toán, Tiếng Việt. Hè thì chưa kịp chơi đã lên lịch “học hè này”.

Học cái con khỉ! Ta nay không hiện đại bằng anh, nhưng ta hiểu một điều, trẻ con nó chỉ học tốt khi nó thích. Nó học cho anh, cho ta hay cho nó hử?

3. Con anh nó khoe với ta một đống giấy khen, ta biết là anh xui nó để ta hài lòng. Anh định lừa ta hử? Những cái hư hàm, hư vinh đó có ăn được không, có dùng để lớn được không?

Ta chẳng ước cháu ta “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”, nhưng cái việc cơ bản nhất là thích học hỏi, biết cách học hỏi và ứng dụng cái học vào đời thì chẳng thấy đâu. Đổi lại những thứ đó, hẳn cháu ta phải bỏ nhiều mồ hôi, nước mắt lắm, hẳn phải đau khổ lắm. Anh sai rồi, con ạ!
4. Con anh nó bảo ta: “Đàn gà dưới nước kia, ông dạy nó tập bơi à?” Ta suýt ngã lộn từ trên cây bưởi xuống. Ta hỏi lại: “Con có biết đấy là con vịt không?” Con anh trả lời: “Con ăn thịt vịt nhưng chưa thấy con vịt”. Các cụ có câu “Chưa ăn thịt lợn cũng đã thấy lợn chạy”, hàm ý vô cùng, phải chăng anh dạy nó thành “thánh nhân”, để rồi nó nói với ta những câu như thế?

5. Ta lấy nước giếng, đun sôi rồi cho con anh uống. Con anh bảo ta: “Nước này bẩn ông ạ, phải là nước lọc máy R.O, nếu không thì nhiễm ạc-xen”.

Ta nằm võng quạt cho con anh ngủ, con anh bảo ta: “Nóng quá, muốn mua ti vi, muốn mua tủ lạnh, ra Điện máy Xanh, u-a u-a mua”. Nó nhiễm quảng cáo truyền hình rồi, anh ạ.

Ta làm cho con anh cái sâu kèn để thổi, nó thích lắm, bảo ra rằng: “Cái này chơi dễ hơn tập piano ông ạ, mà thổi thế nào cũng không bị mắng”.
6. Hình như câu anh thường nói với con là: “Tao vất vả kiếm tiền cho mày ăn học, mà mày học thế này à?”, kèm theo đó là mấy cái roi. Ta hỏi anh: “Thế thằng ông nó có thế không? Có bao giờ gào lên với anh thế không?”. Ta chỉ nói gắng học sao nên Người. Và ta chỉ đánh anh khi anh bất kính với người trên, nghịch dại một thứ nhiều lần. Anh không “kiếm tiền” nổi cho con ăn học, mang về đây, ta cho nó học trường làng. Làng này không thiếu ông nghè, ông cử nhé.
7. À mà láo toét nhất là con anh nó không biết tổ tiên họ hàng, phong tục tập quán. Nó bảo ta: “Sao phải đi đồng ra chơi với người chết? Sao phải về nhà tổ thắp hương? Sao ông không đi chùa, đi Văn Miếu mà xin cho con học giỏi? Sao ông không bày bàn thờ ra đất mà xin giàu có?”. Tội anh to lắm rồi anh ạ!

Anh ạ! Ta già rồi. Ta tự hào về anh mà cũng thất vọng về anh.
Nhận được thư, anh thu xếp về ngay. Ta còn nhiều chuyện nhà muốn nói, không thể kể hết qua thư này.
Bố của anh.

Tái bút: Nhận được thư này, dù về hay không cũng nhớ “rép – lai” cho ta ngay!