Truyện ngụ ngôn nêu lên những kinh nghiệm rút ra từ thực tiễn cuộc sống. Những kinh nghiệm này tuy chưa là ý niệm triết học đích thực nhưng là những bài học bổ ích với mỗi người đặc biệt là trẻ nhỏ. CleverKids xin chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa sau đây, hi vọng cha mẹ có thể dành thời gian kể chuyện cho các con nghe mỗi ngày. 

1. BỌ NGỰA BẮT VE SẦU, CHIM SẺ RÌNH SAU LƯNG

Thời Xuân Thu, Ngô Vương là một vị vua vô cùng ngang ngược, các vị đại thần đều khó mà thuyết phục được ông.

Một lần, Ngô Vương chuẩn bị tấn công nước Sở, nói rằng nếu ai can gián thì sẽ giết chết người đó. Các vị đại thần biết được tin này đều rất lo lắng, bởi nếu nước Ngô đem quân đi đánh giặc nước khác thì chính nước Ngô có thể bị một nước khác mạnh hơn tấn công. Thế nhưng, không vị đại thần nào dám can ngăn Ngô Vương.

Trong số các vị đại thần, có một người tính tình chính trực. Trở về nhà, ông vẫn lo lắng không yên về chuyện này, nhưng không biết phải can ngăn vua như thế nào. Ông sốt ruột đi đi lại lại trong hoa viên. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy một con bọ ngựa đang rình bắt một con ve sầu, đằng sau bọ ngựa có một con chim sẻ đang nhìn chằm chằm vào nó. Nhìn cảnh ấy, ông liền nghĩ ra một cách để khuyên can vua.

Sáng sớm hôm sau, vị đại thần đến ngự hoa viên. Khi Ngô Vương đi tới, ông giả vờ không trông thấy, trong tay cầm một cái súng bắn chim, nhìn chăm chú vào một cái cây. Ngô Vương rất tức giận, hỏi:

– Mới sáng ra khanh đã đến đây làm gì? Tại sao nhìn thấy bản vương mà không quỳ?

Vị đại thần làm ra vẻ vừa nhìn thấy nhà vua, vội vàng nói:

– Vừa rồi thần mải nhìn con ve sầu và bọ ngựa trên cây nên không biết bệ hạ đến. Xin bệ hạ thứ tội.

Ngô Vương tha tội vô lễ cho ông ta, tò mò hỏi:

– Con ve sầu và bọ ngựa trên cái cây này có gì đáng để xem vậy.

Cleverkids

Vị đại thần đáp:

– Thần nhìn thấy một con ve sầu đang uống sương, không đề phòng một con bọ ngựa đang cong mình chuẩn bị tấn công nó. Nhưng con bọ ngựa không ngờ rằng có một chú chim sẻ cũng đang rình bắt mình, còn con chim sẻ lại không biết rằng trong tay thần đang cầm súng bắn định bắn con chim đó.

Ngô Vương nghe xong, ngẫm nghĩ rồi cười:

– Ta đã hiểu ý của khanh rồi.

Cuối cùng, Ngô Vương quyết định không tấn công nước Sở nữa.

Lời bàn:

Nếu chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không tính đến cái hoạ ẩn nấp phía sau thì sẽ khiến mình rơi vào cái thế hiểm nguy.

2. CON MUỖI VÀ SƯ TỬ

Một con Muỗi rất muốn trở thành Chúa sơn lâm, bèn nghĩ: “Trong khu rừng này Sư tử là Chúa sơn lâm, như vậy chắc hẳn là người mạnh nhất. Nếu mình có thể đánh bại nó, thế thì mình có thể đường đường chính chính làm Chúa sơn lâm rồi”.

Muỗi khiêu chiến với Sư tử.

Sau đó nó vo ve, xông thẳng vào Sư tử, đốt xung quanh mũi của Sư tử, những chỗ mà không có lông. Sư tử vô cùng tức giận, nói:

cleverkids– Con muỗi ranh này, dám coi thường ta hả? Thế thì ta sẽ đọ sức với mi.

Nói xong, Sư tử che mũi đi. Muỗi bay tới bay lui, Sư tử dùng móng vuốt cào nát hết cả mặt và mũi mà vẫn không tóm được Muỗi. Chán quá, Sư tử ta đành bỏ đi.

Sau khi Muỗi thắng Sư tử, luôn hát vang khúc ca thắng lợi ở khắp mọi nơi. Muỗi vừa bay vừa hét:

– Ta đã thắng Sư tử, ta đã trở thành Chúa sơn lâm, ta là người mạnh nhất.

Muỗi vô cùng sung sướng bay qua bay lại. Đột nhiên, Muỗi bị dính chặt vào mạng nhện, bị con nhện con túm lấy, ăn thịt, trong cơn hấp hối, Muỗi mới than thở rằng:

– Ta đã thắng kẻ mạnh nhất là Sư tử, nhưng lại bị một con nhện con tiêu diệt.

Lời bàn:

Trên thế giới này, không có kẻ nào là mạnh tuyệt đối, và cũng không có kẻ yếu hoàn toàn. Kẻ mạnh và kẻ yếu, trong một hoàn cảnh nhất định nào đó, có thể hoán đổi vị trí cho nhau.

3. NGƯỜI BẠN THAM LAM

Hai người đang đi bộ cùng nhau trên một con đường thì một người bỗng nhặt được một cái túi tiền đầy cứng.

Người nhặt được túi tiền nói:

─ Tôi may mắn quá! Tôi đã nhặt được một cái túi tiền.

Người bạn đồng hành nói:

─ Phải nói cho đúng là ‘chúng ta may mắn quá’ và ‘chúng ta nhặt được’.

Người kia giận dữ nói:

─ Ồ không, không đâu. Tôi đã nhặt được thì nó là của tôi.

Ngay khi đó họ nghe thấy tiếng quát to:

─ Đứng lại, đồ ăn cắp!

Người nhặt được túi tiền hoảng sợ nói:

─ Chúng ta chết mất nếu họ tìm được trong người chúng ta cái túi tiền của họ.

Người kia đáp:

─ Ồ không, không. Hồi nãy anh không chịu bảo là ‘chúng ta’, thì bây giờ anh cũng phải nói là ‘tôi sẽ chết mất’.

Dân làng xúm lại bắt người nhặt được túi tiền và dẫn về làng để xử tội.

anh-ban-tham-lam4. ÂM MƯU CỦA SƯ TỬ

Một con Sư tử đã già, cảm thấy việc kiếm ăn ngày càng tốn sức, bèn quyết định dùng mưu để thay đổi cách kiếm ăn. Nó suốt ngày nằm trong hang, giả vờ bị bệnh, cứ rên hừ hừ. Bách thú nghe tin, lần lượt ghé thăm, con nào vào trong hang cũng đều bị Sư tử ăn thịt.

Sau có một con Cáo nhờ óc quan sát, phát hiện âm mưu của Sư tử. Cáo đến thăm Sư tử, nhưng chỉ đứng xa xa ngoài cửa hang, Sư tử mời khan mời vã, rủ Cáo vào nói chuyện cho vui, Cáo vẫn không chịu vào. Cáo nói:

– Cám ơn ý tốt của ông, tôi đứng ngoài này cũng được. Tôi không vào vì tôi thấy có rất nhiều dấu chân đi vào hang, mà đáng sợ thay, không thấy một vết chân nào đi ra!

am-muu-su-tu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.