cải trang thành nữ phụ ác độc ta được các nam chính sủng

1.
Tôi xuyên sách, phát triển thành phái đẹp phụ cường bạo nhập bệnh dịch kiều truyện.
Một thiếu hụt phái đẹp bệnh dịch kiều cuồng loạn yêu thương nam giới chủ yếu.
Trong toàn cầu nhỏ của cuốn sách này còn có nhì người: một là phái đẹp phụ gian ác yêu thương nam giới chủ yếu tuy nhiên ko được đáp lại, nghĩ về rời khỏi ngàn vạn nối tiếp sách nhằm tiêu diệt sắc đẹp, nghiền nhừ hào quang đãng của phái đẹp chính; người còn sót lại là nam giới chủ yếu, vì thế luôn luôn nơm nớp được thất lạc nên vẫn dùng hàng nghìn thủ đoạn nhằm gài bẫy, kìm hãm phái đẹp chủ yếu ở cạnh bên bản thân.
Nữ chủ yếu này thiệt là xui xẻo tám hoánh, bị nhì người này thực hiện cho tới “thối hoắc”.
Sở dĩ tôi xuyên qua loa toàn cầu nhỏ nhỏ nhắn chó má này, đó là vì thế tôi vừa phải xem sách vừa phải hùng hùng hổ hổ chửi: "Nữ chủ yếu vượt lên thảm rồi đó, bị nhì người bệnh dịch kiều hành mong muốn bị tiêu diệt, nhì người này xứng đáng lẽ nên ở và một địa điểm mới mẻ đích thị..."
Đại khái là giờ đồng hồ lòng của tôi bị Thế Giới Nhỏ nghe thấy, ngay tắp lự kéo tôi tiến bộ nhập điểm nhỏ nhỏ nhắn này. Nó còn uỷ thác trọng trách cho tới tôi nữa. Mấy dòng sản phẩm chữ nhập trong cả lờ mờ ảo lửng lơ trước mặt mày tôi:
A. Hướng dẫn nam giới chủ yếu hành vi.
B. Hành động cứu vãn phái đẹp chủ yếu.
Yo, trọng trách này còn phân biệt đãi ngộ.
Hướng dẫn nam giới chính? Quỷ nó làm!
Tôi mỉm cười rét mướt một giờ đồng hồ, lựa lựa chọn khuôn loại nhì.
Sau cơ, tôi thất lạc cút ý thức…
2.
Tôi cởi đôi mắt, nhập nháy đôi mắt, tôi trừng trị hiện nay nhì tay bản thân đang được kháng cạnh bên bể cọ tay. Tôi sững sờ coi chằm chằm phiên bản thân thích nhập gương.
Trong gương, tôi khoác đồng phục học viên, tóc huyền, đôi mắt đen thui, môi tương đối nhạt nhẽo, một nốt loài ruồi hiện nay thân thích nhì lông ngươi.
Tôi ngay lập tức tức thời lưu giữ lại sự xuất hiện nay của phái đẹp phụ nhập cuốn sách.
"Nốt loài ruồi đen thui thân thích nhì lông ngươi, cỗ dáng vẻ ôn hoà dịu dàng êm ả, là 1 đóa hoa White miếng mai yếu hèn ớt, phong phanh ko tì vết."
Nhưng tôi biết, bên dưới khuôn lớp domain authority đẹp tươi này là 1 vong linh vặn vẹo lại u ám, rõ nét đó là một gốc hoa ăn thịt người từ trên đầu cho tới cuối.
Chết tiệt, tôi xuyên trở nên phái đẹp phụ!!!
Bây giờ tình tiết vẫn cải cách và phát triển cho tới đoạn nào là, thực hiện thế nào là nhằm tôi rất có thể cứu vãn phái đẹp chính?
Đầu óc tôi đang được loàn cả lên.
"An Nhược, sao cậu còn ngẩn đứa ở đấy? Sắp nhập lớp rồi cơ.” — Một phái đẹp sinh khoác đồng phục học viên đi qua, nhẹ nhõm giọng nhắc tôi.
“...Ồ, bản thân biết rồi.” — Tôi vấn đáp, tiếp sau đó nhìn thấy rằng bản thân ko biết lớp học tập nằm ở vị trí đâu.
Tôi bước lại sát cô nàng, nói: "Chúng tớ... bên nhau về bên lớp học tập nhé?”
"Được." — Cô gái coi chằm chằm nhập tôi một hồi — "An Nhược, ngày hôm nay cậu tương đối không giống.”
Có thể tương tự sao, bên dưới lớp domain authority này vẫn là 1 người không giống.
"Làm gì đem.” — Tôi mỉm cười — "Chúng tớ bên nhau quay về lớp học tập nào là."
Tôi và cô bé bước thoát khỏi Tolet, đùng một cái tôi nhìn thấy một yếu tố cực kỳ nguy hiểm.
Lát nữa tôi sẽ rất cần đương đầu với nam giới chủ yếu.
Bởi vì thế... phái đẹp phụ và nam giới chủ yếu ngồi nằm trong bàn.
Chúa ơi, ngồi nằm trong bàn…
Tôi trọn vẹn ko sẵn sàng tư tưởng sẵn sàng nhằm đương đầu với thương hiệu bệnh dịch kiều cơ.
"Ánh đôi mắt u ám, bám chặt tương tự như rắn, vững vàng vàng xua đuổi theo dõi các bạn."
Đây là mô tả ánh nhìn khi hắn yên lặng ko một giờ đồng hồ động quan sát về phía phái đẹp chủ yếu, ngẫm lại ngay tắp lự thực hiện cho tới domain authority đầu người tớ ê đần.
Càng bị tiêu diệt rộng lớn đó là, ở nhập đám người làm thế nào tôi nhìn thấy ai là nam giới chủ yếu đây?
Hóa rời khỏi, tôi vẫn nghĩ về rất nhiều.
Ngay khi phi vào lớp học tập, tôi nhượng bộ như nhìn thấy luôn luôn ai là nam giới chủ yếu.
Bởi vì thế nam giới chủ yếu xuất bọn chúng mà đến mức xuất thần, tương tự như xung xung quanh đều hóa hư vô, chỉ từ lại bản thân cậu.
Làn domain authority White nõn đem chút xót xa yếu hèn, sống lưng tương đối cong, đồng phục học viên mỏng tanh manh phác hoạ họa sinh sống sống lưng gầy gò gò, thiếu hụt niên một tay cặp cây viết chây lười biếng, chậm rì rì rãi xoay gửi.
Tôi cược một trăm vạn, phía trên vô cùng là nam giới chủ yếu, vô cùng là hào quang đãng hero chủ yếu đang được lan sáng!
Nhưng tôi lại ko thể tin cậy được phía trên lại là nam giới chủ yếu.
Cậu tớ coi cực kỳ ngoan ngoãn, một phía chây lười biếng xoay cây viết, một phía tándóc nằm trong nam giới sinh bàn bên trên, mặt mày môi lòi ra một ít răng nanh hí hửng tươi tắn.
Mặt ngươi tươi tắn sáng sủa sáng ngời, khắp cơ thể lấp lánh lung linh như tia nắng sớm mai, một ít sương lăn chiêng bên trên lá non xanh lơ, đầy đủ, mới mẻ tinh nghịch, lan rời khỏi một ít xốc nổi của thiếu hụt niên.
Đây liệu đem đích thị là tên gọi bệnh dịch kiều nhập sách không?
Tôi đem chút vì thế dự, đứng cơ hội cơ ko xa xôi, lừ đừ không đủ can đảm trải qua.
"An Nhược, sao cậu đứng địa điểm này ngốc rời khỏi vậy, số chỗ ngồi của cậu ở cạnh Bùi Chí Thanh."
Rất chất lượng, cảm ơn tiếng nhắc nhở của cô nàng này.
Tôi xác định 100%, hắn đó là nam giới chủ yếu — Bùi Chí Thanh.
Cái thương hiệu này tôi vô cùng luôn luôn nhớ, là tên gọi của nam giới chủ yếu.
Trời ạ, vì thế sao đái khả ái hợp ý thẩm mỹ và làm đẹp của tôi kể từ sợi tóc cho tới đầu ngón chân lại là nam giới chủ yếu bệnh dịch kiều cơ chứ…
Tôi khóc ko rời khỏi nước đôi mắt, bước tiến u ám.
Bùi Chí Thanh lưu ý cho tới tôi, ko kế tiếp chuyện trò với những người bàn bên trên nữa tuy nhiên quan sát về phía tôi, người sử dụng vẻ mặt mày kỳ quái quỷ coi tôi chằm chằm.
Tương tự động thể hiện của một đứa con trẻ nhìn thấy những điều mới mẻ kỳ lạ.
Môi tương đối nhếch lên, cậu tớ chậm rì rì rãi mỉm cười thực hiện răng nanh từng chút từng chút hiện nay ra: "Cậu cho tới rồi.”
"Ngồi cút." — Cậu tớ kéo ghế cho tới tôi.
Giống như 1 người các bạn nằm trong bàn hiền lành lành lặn và chất lượng bụng.
Tôi ko biết thực hiện thế nào là nhằm ứng phó với cậu tớ.
Tôi nỗ lực nghĩ về cho tới cách thức ở công cộng thân thích cậu tớ và phái đẹp phụ nguyên vẹn phiên bản, tuy nhiên những tình tiết này cực kỳ hiếm khi được nhắc tới nhập sách, phần rộng lớn nội dung nhập cơ nói đến tình thương yêu khổ đau và bệnh dịch thiến chính thức kể từ khi cậu tớ thân quen biết với phái đẹp chủ yếu nhập đại hội thể thao của ngôi trường.
Chờ vẫn, hóng đã!
Đại hội thể thao!
Bây giờ tình tiết vẫn cải cách và phát triển cho tới đại hội thể thao chưa?
Chúa ơi, dường như tôi vẫn lần rời khỏi một sự đột phá!
Tôi cởi mồm thăm hỏi dò: "Bùi Chí Thanh…”
Bùi Chí Thanh quan sát về phía tôi, hai con mắt cậu tớ cực kỳ đồ sộ, đen và trắng rõ nét, tương tự như hai con mắt ướt sũng của con cái chó rộng lớn, dịu dàng êm ả lại vô sợ hãi, nói: “Sao vậy, cậu mong muốn thưa gì?”
Tôi thực sự không tồn tại một ít đề kháng với những chàng trai coi tương tự như vậy.
Trừ em trai tôi.
Tôi ổn định tấp tểnh lại tâm lý của tớ, lặp cút tái diễn nhập tâm trí lưu ý phiên bản thân thích mình: toàn bộ đơn thuần ảo giác.
Sau cơ tôi dò la hỏi: "Đại hội thể thao cậu mong muốn nhập cuộc môn gì?”
Cậu tớ sửng bức một ít, mỉm cười lên, một song răng nanh nhảy ra: "Ai hiểu rằng, tôi ko nghĩ về cho tới, ko cần vẫn còn đó nhì mon nữa à.”
Hai tháng!
Tôi nỗ lực rất là kìm nén sự hí hửng sướng.
Điều này Tức là nam giới phái đẹp chủ yếu vẫn chưa chắc chắn nhau, vậy thì tôi chỉ việc thực hiện cho tới nam giới chủ yếu ko lưu ý cho tới phái đẹp chủ yếu nhập nhì mon này, hành vi cứu vãn phái đẹp chủ yếu của tôi ko cần là đại công cáo trở nên rồi sao?
"Ồ." — Tôi kìm nén, nở nụ mỉm cười.
Bùi Chí Thanh đùng một cái rẽ sát lại, hai con mắt đồ sộ đẹp mắt lại hấp dẫn, chính thức chậm rì rì rãi xoay cây viết, đuôi đôi mắt cong cong: "An Nhược, đại hội thể thao đem chuyện gì sao? Trông cậu có vẻ như cực kỳ hí hửng.”
"Ừ." — Tôi mỉm mỉm cười — "Đại hội thể thao thì ko cần lên lớp."
"Ừ." Bùi Chí Thanh mỉm cười mỉm cười, răng nanh hiện nay ra— "Tôi cũng khá có hứng.”
3.
Tôi cứ cho rằng phiên bản thân thích vẫn ganh đua ĐH hoàn thành rồi, ko ngờ một ngày nào là cơ tôi lại về bên học tập lớp 11.
Nghe nghề giáo núm nửa cuốn sách, giọng trầm bổng giảng bài xích, nghe giờ đồng hồ vấn đáp thưa thớt của chúng ta nằm trong lớp, nghe giờ đồng hồ quạt trần trên nhà xoay tròn trặn.
Đó là thanh xuân.
Thanh xuân khiến cho quý khách mong muốn ngủ.
Tôi ngáp một chiếc, rốt cuộc còn bao lâu nữa mới mẻ tan học tập nhỉ. Tôi một phía nghĩ về, một phía White trợn Reviews nam giới chủ yếu.
Đôi mi nhiều năm như lông vũ của cậu tớ rũ xuống, gân xanh lơ bên trên mu bàn tay rõ nét mà đến mức rất có thể thấy được, nhập tay đang được núm một cây cây viết, thầy cô nói đến việc trọng tâm gì, cậu tớ đều tiếp tục tráng lệ và trang nghiêm ghi lại, từng đường nét từng đường nét.
Hoàn toàn là 1 nhỏ nhắn trai ko trở nên niên ngoan ngoãn ngoãn.
"Cậu đang được coi tôi à?" — Cậu tớ bỗng nhiên quay đầu sang một bên, nhạy bén bén bắt lấy tầm đôi mắt của tôi, thực hiện một chiếc khẩu hình.
Đôi đôi mắt đẹp mắt như ngọc lưu ly coi trực tiếp về phía tôi, ý tứ lần lần.
Tôi tá hỏa tịch thu ánh nhìn, vấn đáp vày khẩu hình: "Không đem. ”
Sau cơ, tôi cảm nhận thấy hai con mắt của cậu tớ như đem như ko rớt vào tôi.
Cậu tớ đang được nghĩ về gì vậy?
Cậu tớ đem nhìn thấy sự mới mẻ của tôi không?
Nữ phụ trong tim cuồng sức nóng miệt mài luyến nam giới chủ yếu từng nào thì vẻ ngoài lại ôn hoà, xa xôi cơ hội từng ấy, vô cùng ko vượt lên vượt mực thước.
Hành động vừa phải rồi của tôi đem cần thực hiện sụp ụp hình tượng rồi không?
Cứu tôi!
Tôi tương tự như bị kim đâm, một chiếc ở sống lưng, một chiếc kẹt nhập trong cổ họng.
May thay cho, chuông tan học tập vẫn vang lên, giải cứu vãn tôi.
Tôi núm túi lên, chạy rời khỏi cửa ngõ.
Trong khi chạy như điên cho tới cổng ngôi trường, tôi đem một ít bồn chồn.
Mẹ kiếp, phái đẹp phụ nhập nguyên vẹn tác trở về quê hương thế nào.
Hình như 1 quản lí gia tiếp tục đón cô ấy về?
Tôi đứng bên trên địa điểm và tâm lý.
"An Nhược." — Một tiếng nói vẫn đem theo dõi mùi vị thật sạch sẽ của thiếu hụt niên.
Ôi, ôi!
Giọng nam giới chủ yếu.
Tôi cứng ngắc xoay đầu lại, Bùi Chí Thanh đang được đứng ở hâu phương tôi, cong môi mỉm cười, vẻ mặt mày vô hại: "Sao cậu vẫn còn đó ở phía trên. ”
Tôi thực hiện vẻ mặt mày thành tâm khẩn thiết, giọng điệu rất là kiên định: "Bạn học tập Bùi Chí Thanh, tôi cố ý đứng ở phía trên hóng cậu. Tôi mong muốn mượn cậu vở biên chép. ”
"Là vậy sao." — Giọng cậu tớ đem theo dõi ý mỉm cười, hai con mắt đen thui nhánh cũng thu liễm ý mỉm cười lẻ tẻ — "Trách ko được cậu đến lớp luôn luôn coi tôi, hoá ra là mong muốn mượn vở của tôi. ”
Tôi thiệt là 1 người lanh lợi tuyệt trần.
Có căn vặn đem đáp, đem vày đem triệu chứng.
"Đây." — Cậu tớ dứt khoát rút quyển tuột tay black color nhánh kể từ vào trong túi rời khỏi, trả cho tới tôi.
Nhưng khi quyển tuột tay black color ấy lóe sáng sủa trước đôi mắt tôi, tôi đùng một cái lại không đủ can đảm nhận.
Cậu tớ càng nhu thuận vô sợ hãi như thế, tôi càng hãi hãi.
Thiếu niên dung mạo ôn hoà hiền lành lành lặn này đó là thương hiệu bệnh dịch kiều nhập sách, tuổi tác còn nhỏ vẫn rất có thể mưu đồ vật một vở kịch kìm hãm phái đẹp chủ yếu.
Ngộ nhỡ phía bên trong ghi chép vật gì cơ, tôi ko cẩn trọng bắt gặp, đem cần sẽ ảnh hưởng khử khẩu hoặc không?
Tôi vô thanh vô tức đứng yên ổn.
Nhưng tôi ko thể không sở hữu và nhận cuốn tuột này.
Cậu tớ đang được coi tôi, nhập đôi mắt đem theo dõi nụ mỉm cười, nhượng bộ như đang được để ý phản xạ của tôi, tương tự như thợ thuyền săn bắn kiên trì để ý con cái bùi nhùi.
Tôi ko thể đem ngẫu nhiên hành vi kỳ kỳ lạ nào là.
Vì vậy tôi kiên trì nhận lấy quyển tuột biên chép, không chỉ có thế lưu giữ nụ mỉm cười fake tạo nên của tớ, nói: "Bùi Chí Thanh, thiệt sự cảm ơn cậu. ”
Đôi đôi mắt của cậu tớ cong lên, nói: "Không cần thiết khách hàng sáo. Vậy tôi cút trước, mai hội ngộ ”
Tôi coi Bùi Chí Thanh treo cặp sách, cút nhập vào đám người khoác đồng phục màu xanh lá cây White, dáng vẻ người to lớn tương tự như cây bạch dương mạnh mẽ và tự tin, khắp cơ thể bừng mức độ sinh sống thiếu hụt niên.
Ngoại hình thực sự vượt lên gián trá rồi!
Ánh đôi mắt tôi phức tạp coi chằm chằm quyển tuột nhập tay một hồi lâu, cho tới lúc nghe được đem người gọi: "An Nhược đái thư.”
Tôi ngước đôi mắt lên, chưng quản lí gia của tôi rốt cuộc cũng cho tới.
Tôi trái khoáy nhiên lưu giữ ko lầm, phái đẹp phụ nhập sách đem quản lí gia trả đón.
Điều niềm hạnh phúc có một không hai lúc này là tôi không cần thiết phải tự động bản thân lần đàng về mái ấm.
Tôi nỗ lực lấy lại ý thức ngồi lên xe cộ, vừa phải hứng trí coi nhìn ngắm sắc ngoài cửa ngõ kính, vừa phải vô thức vuốt ve sầu bìa tuột tay.
Ứng phó nam giới chủ yếu hoàn thành, tôi lại sẵn sàng chính thức đối phó người tiếp sau.
Cha của phái đẹp phụ.
Nữ phụ nhập sách xuất thân thích nhập một mái ấm gia đình đơn thân thích và lớn mạnh với phụ thân.
Trong sách ko nhắc tới nhiều, phụ thân của phái đẹp phụ chỉ là 1 hero mơ hồ nước.
Im lặng không nhiều nói? Hay là thâm nám sâu sắc kín đáo?
Tôi ko biết.
Tôi ra quyết định dữ thế chủ động tập dượt kích, so với những điều chưa chắc chắn mang 1 thâu tóm đại khái: "Chú Trương, phụ thân vẫn về mái ấm hóng con cháu ăn cơm trắng chưa?" ”
Tay núm vô lăng lái xe của chưng quản lí gia khựng lại, trầm khoác một khi lâu, ông nói: "Tiên sinh đã đi được công tác làm việc, qua loa một thời hạn ngắn ngủi mới mẻ về bên. Còn đem, đái thư, chúng ta của tôi là… Lý.”
Tệ vượt lên, lưu giữ sai sót chúng ta rồi.
Nhưng phía trên ko cần là yếu tố rộng lớn, tôi trong thời điểm tạm thời ko cần thiết gặp gỡ tía của phái đẹp phụ, tôi thở phào thoải mái.
Người càng thân thích cận, càng đơn giản dễ dàng coi rời khỏi sơ hở bên trên người tôi.
4.
Ngoài hành lang cửa số bóng tối như mực, dông tối vi vu.
Rửa mặt mày hoàn thành, tôi mượt oặt nằm úp mặt bên trên chóng, lật coi vở ghi của nam giới chủ yếu.
Cuốn tuột này núm đã và đang núm nhập tay, còn nếu không lật coi thì quả thực đem lỗi với hai con mắt này.
Trang thứ nhất là chú giải môn vật lý cơ, rất là nhỏ gọn.
Chữ của Bùi Chí Thanh vừa khít vừa phải ngay lập tức ngắn ngủi, từng đường nét từng đường nét đều gọn gàng, ngoan ngoãn cho tới ko thể ngoan ngoãn rộng lớn được nữa.
Trang loại nhì cũng là 1 trang chú giải.
Tôi lật qua loa những trang sau, toàn bộ đều là chú giải, thực sự là 1 cuốn vở biên chép vật lý cơ thông thường.
Tôi lật vài ba trang trống trải hâu phương một đợt tiếp nhữa, ở đầu cuối nhìn thấy một chiếc gì cơ tương đối không giống.
Tôi ngay lập tức tức thời ngồi dậy.
Trên trang giấy má cơ, cậu tớ ghi chép một dòng sản phẩm.
Không tương tự chữ ghi chép theo dõi mực thước phần bên trước, dòng sản phẩm chữ này sắc bén, tùy hứng lại tản mạn.
"Chết ko cần là kết thúc đẩy."
May mắn ko cần là tiếng thưa rồ dại gì.
Chỉ là thiệt kỳ kỳ lạ, câu này còn có ý gì đây?
Tôi vuốt ve sầu dòng sản phẩm chữ.
Cố gắng tự động tử? Tôi hít một tương đối thiệt sâu sắc.
Hay là thưa, đó là ý kiến tình thương yêu của cậu tớ, trong cả chết choc cũng ko thể xong xuôi tình thương yêu của cậu tớ được?
Tôi đoán lộn xộn.
Quên cút, không thể nghĩ về rời khỏi.
Tôi khép quyển tuột lại, lưu giữ cho tới phái đẹp phụ cũng có thể có một quyển tuột biên chép.
Vì vậy tôi lục bên trên bàn học tập, đơn giản dễ dàng nhìn thấy một quyển tuột.
Trong sách đem ghi chép phái đẹp phụ quí ghi lại tình thương yêu của cô ấy với nam giới chủ yếu nhập cuốn tuột.
Tôi ra quyết định coi cuốn tuột này như sách phát âm trước lúc cút ngủ, ko cần là nhật ký yêu thương âm thầm của cô nàng.
Sau cơ, nụ mỉm cười của tôi sầm uất cứng.
Tôi vẫn Reviews thấp cường độ thần kinh trung ương của phái đẹp phụ.
"Ánh đôi mắt của cậu ấy tương tự như ngọc lưu ly. Nhưng mỹ lệ ko thể tồn bên trên mãi mãi. Tôi mong muốn lấy nó rời khỏi thực hiện trở nên vật mẫu, duy trì vẻ đẹp mắt này vĩnh hằng."
"Những kẻ dơ dơ cơ sao dám cả gan góc ngừng đôi mắt bên trên người cậu ấy?!"
"Không ai biết, phái đẹp sinh cơ chủ yếu vì thế tôi đẩy."

Thật kinh xịn.
Quả thực đó là một con cái quỷ team lốt người trườn rời khỏi kể từ địa ngục.
Đây liệu có phải là bệnh dịch kiều không?
Thích một người cho tới bệnh dịch thiến.
Vì cứu vãn vớt phái đẹp chủ yếu, tôi vô cùng ko thể nhằm nam giới chủ yếu yêu thương phái đẹp chủ yếu.
Không yêu thương phái đẹp chủ yếu, tối thiểu hắn vẫn còn đó một cỗ domain authority chất lượng, nguyện ý thực hiện người.
Tim tôi đập miên man, đại hội thể thao này là then chốt.
Khởi đầu của việc uỷ thác trét thân thích nhì người chúng ta là đại hội thể thao cơ.
Trong nguyên vẹn tác miêu tả: "Cả người cô tươi tắn sáng sủa và sống động, tương tự giống như các tia sáng sủa chiếu cho tới, hắn đùng một cái chính thức khát vọng khả năng chiếu sáng, mong muốn lúc lắc tia sáng sủa cơ thực hiện của riêng biệt. ”
Thật thực sự chuyện tình “yêu kể từ tầm nhìn đầu tiên” vừa phải cẩu huyết lại vừa phải thối tục.
Theo kịch phiên bản ban sơ, khoảng tầm thời hạn trước đại hội thể thao, Bùi Chí Thanh trước đó chưa từng gặp gỡ phái đẹp chủ yếu Lâm Minh Tịch. Tất cả những gì tôi rất có thể thực hiện là, lưu giữ chân nam giới chủ yếu vào trong ngày ra mắt đại hội thể thao, nhằm cậu tớ ở yên ổn nhập lớp học tập.
Để tình tiết cút chệch phía, tôi cần sớm thích nghi với phái đẹp chủ yếu, vạch trần diện mạo thiệt của nam giới chủ yếu, miễn cho tới cô ấy ngốc nghếch bị lừa bẻ gãy nhì cánh, phát triển thành con cái chim nhập lồng của nam giới chủ yếu.
Câu căn vặn đưa ra là, làm thế nào nhằm thích nghi với phái đẹp chính?
Tôi học tập lớp 11, cô ấy học tập lớp 12, nhì Cửa Hàng chúng tôi cách nhau chừng cả một tầng mái ấm dạy dỗ học tập.
Thật là làm cho đầu đau.
Tôi cũng ko thể mạo muội chạy lên tầng tía dữ thế chủ động thích nghi phái đẹp chủ yếu, chuyện này tiếp tục cực kỳ kỳ quái quỷ. Tôi lăn chiêng qua loa lộn lại, tâm lý một hồi lâu.
Có lẽ, tôi rất có thể xem thêm cách tiến hành của nam giới chủ yếu bệnh dịch kiều.
Trong nguyên vẹn tác, sau khoản thời gian âm thầm mến phái đẹp chủ yếu, nam giới chủ yếu ngay tắp lự hóng ở một quán mì địa điểm cổng ngôi trường điểm phái đẹp chủ yếu thông thường cho tới, như vô tình gặp gỡ phái đẹp chủ yếu, tiếp sau đó ngoan ngoãn ngoãn gọi một tiếng: "Đàn chị.”
Tôi cũng rất có thể tạo nên cuộc gặp gỡ vô tình như thế nhập quán mì, hoặc vờ vịt ko đem theo dõi chi phí, hoặc ko cẩn trọng chạm cần cô ấy...
Cứ như thế, tôi vẫn nghĩ về rời khỏi cơ hội.
Về phần làm thế nào nhìn thấy phái đẹp chủ yếu, tôi lưu giữ rõ rệt nhập sách ghi chép cô ấy đem núm đồng xu tiền, không chỉ có thế hào quang đãng phái đẹp chủ yếu lan rời khỏi tiếp tục trợ chung tôi, tương tự như tôi chỉ việc liếc đôi mắt một chiếc cũng rất có thể nhìn thấy được nam giới thì là.
Nghĩ như thế, hành vi cứu vãn phái đẹp chủ yếu của tôi vẫn thành công xuất sắc những bước đầu rồi.
5.
Với phiên bản plan cụ thể, ngày ngày sau tôi tràn trề tích điện.
Sáng sớm, khi đang được sung sướng ngân nga bài xích hát bên trên đàng quốc bộ cho tới ngôi trường, tôi thấp thông thoáng bắt gặp bóng hình đồng phục màu xanh lá cây White ở cổng ngôi trường, đang được mua sắm sữa đậu nành ở siêu thị bánh bao.
Mái tóc bồng bềnh này, body cao trực tiếp này, còn tồn tại tiếng nói dứt khoát trôi chảy của thiếu hụt niên: "Dì, phiền phức lấy cho tới con cái một ly sữa đậu nành. ”
Đáng bị tiêu diệt, người này làm thế nào càng coi càng tương tự nam giới chính?
Tôi quá thời điểm cậu tớ còn ko xoay người lại, tất tả vàng bước thời gian nhanh một bước tiến nhập cổng ngôi trường, trong tim âm thầm nghĩ về ko bắt gặp bản thân, ko bắt gặp bản thân.
Tôi thực sự không thích ứng phó với thương hiệu này nhập sáng sủa sớm.
"Này."
Tôi nghe thấy giọng của cậu tớ.
Đừng thổ lộ cái brand name An Nhược, nài cơ.
"An Nhược."
Tốt lắm.
Tôi cam Chịu đựng ngừng bước, xoay người lại, trái khoáy nhiên bắt gặp nam giới chủ yếu.
Cậu tớ đang được núm một lúc bánh mỳ, tay cơ thì bưng ly sữa đậu nành, khóe môi tương đối cong, chây lười biếng kính chào căn vặn tôi: "Đi bên nhau nhé?"
Đã căn vặn như thế, dễ thường tôi còn rất có thể cự tuyệt sao?!
Tôi lúc lắc giật khóe miệng: "Đương nhiên được rồi, Bùi Chí Thanh.”
Bùi Chí Thanh mỉm cười, lòi ra một ít răng nanh: "Thật trùng khớp.”
Trùng hợp? Đồ đại quỷ đầu, tôi ân oán âm thầm trong tim.
"Đúng vậy." — Tôi không tồn tại thể trạng phụ họa, thuận theo dõi híp đôi mắt lại.
Ánh mặt mày trời xuyên qua.
Bùi Chí Thanh đương nhiên trải qua mặt mày cơ, ngăn ánh mặt mày trời lóa mắt.
Tôi ngước đôi mắt quan sát về phía cậu tớ, rộng lớn phân nửa khuôn mặt mày thiếu hụt niên đều dìm bên dưới khả năng chiếu sáng, làn domain authority nhẵn nhụi, tương tự như còn rất có thể bắt gặp phần lông tơ bên trên mặt mày.
Thật tương tự như chú chó mập mạp không tồn tại tính đả kích, khắp cơ thể phủ một tấm lông mượt mà.
Cho cho tới khi cậu tớ thưa câu tiếp theo: "Cậu vẫn phát âm không còn chú giải chưa?" ”
Tôi chạm cần hai con mắt đen thui trong xanh của cậu tớ.
Tim tôi vừa phải thả lỏng, nhập nháy đôi mắt lại treo lên.
Cậu căn vặn câu này là đem ý gì?
Cậu đem biết tôi bắt gặp câu cơ không?
Hay thưa cách tiếp, cậu đem thấy phiền nếu như tôi thấy câu cơ không?
"À, còn một không nhiều nữa vẫn ko coi hoàn thành." — Tôi cẩn trọng trọng vấn đáp — "Tôi tấp tểnh ngày hôm nay tiếp tục trả lại cho tới cậu." ”
"Vẫn ko coi xong?" — Cậu tớ nhướng ngươi, mỉm cười hiền lành lành lặn — "Vậy cậu cứ coi tiếp cút.”
Người này sẽ không tấp tểnh kết thúc đẩy.
Sao cứ rỉ tai quyển tuột biên chép này sẽ không buông.
“Không cần thiết đâu, chỉ mất chút kỹ năng và kiến thức trước khi coi không hiểu biết nhiều." — Tôi kể từ chối ngay lập tức tức thời.
"Vậy được." — Bùi Chí Thanh ngừng một ít, híp đôi mắt lại, hai con mắt bên dưới khả năng chiếu sáng nhập trong cả lại xinh đẹp mắt — “Hình như cậu đem chút hãi tôi? ”
Sự tạm ngưng kỳ quái quỷ này, khiến cho tôi thiếu hụt chút nữa thở ko thông.
"Không đem, làm thế nào đem kĩ năng, cậu nghĩ về nhiều rồi." — Tôi công cụ không đồng ý tía phiên.
Tôi ko biết cậu tớ đem bị lừa hay là không.
Sáng sớm gặp gỡ cần cậu tớ thiệt là xui xẻo
Càng bực rộng lớn là, hành vi cứu vãn vớt phái đẹp chủ yếu của tôi cũng ko tiện lợi.
Buổi trưa tôi tới quán mì nhỏ ở cổng ngôi trường, ko thấy chút vết tích của phái đẹp chủ yếu.
Chạng vạng lại cút dạo bước một vòng, vẫn chính là ko gặp gỡ được.
Hôm qua loa ý chí chiến tranh của tôi mạnh mẽ và tự tin từng nào thì ngày hôm nay lại tuyệt vọng từng ấy.

Tôi thất thần về bên ngôi trường, khuôn bóng một mình kéo dãn dài bên dưới mặt mày trời lặn.
Nhìn xung xung quanh, khuôn viên ngôi trường sau giờ học tập có vẻ như tương đối trống vắng.
Trên sảnh bóng cơ hội cơ ko xa xôi vẫn còn đó bao nhiêu chàng trai khoác vật thể thao đùa bóng rổ, hi hi ha ha, tràn trề sinh lực.
Không khí u ám xung xung quanh trở thành chân thực lên quá nhiều.
Ngồi bên trên khán đài, tôi ra quyết định coi bóng rổ một ít nhằm yên ủi tâm tình của tớ.
Thiếu niên tràn trề tích điện ai tuy nhiên ko quí chứ.
Trong team mang 1 chàng trai ko tệ, khoác một cái áo len ấm white color. Cánh tay rắn chắc chắn đem lực, đàng cong trôi chảy, xương ngón tay rõ nét lại thon nhiều năm, còn tồn tại cơ vùng bụng như ẩn như hiện nay, từng tấc từng tấc ẩn nhập lớp ăn mặc quần áo.
Có điều màu sắc domain authority của cậu tớ ko cần là màu sắc lúa mạch tôi quí tuy nhiên đem chút White.
Nhưng chỉ việc tưởng tượng khi thi đấu bóng, làn domain authority White của cậu tớ ngấm lớp những giọt mồ hôi mỏng tanh, tôi cảm nhận thấy phiên bản thân thích dường như không Chịu đựng nổi rồi.
Không đích thị.
Tôi mang 1 linh giác xấu xa.
Người này sẽ không cần lại là nam giới chủ yếu chứ?
Giống như nhằm kiểm triệu chứng phỏng đoán của tôi, chàng trai tương đối quay đầu sang một bên, tôi nhanh gọn thấy được sườn mặt mày của cậu tớ.
Chết tiệt, vậy và lại là nam giới chính!
Không đích thị, sáng sủa sớm tôi cũng gặp gỡ cậu tớ, nhập lớp học tập cũng ngấc đầu ko thấy cúi đầu gặp gỡ, lúc này lại vẫn gặp gỡ cần.
Cái nghiệt duyên gì phía trên.
Ba mươi sáu nối tiếp, chạy là thượng sách.
Thừa thời điểm cậu tớ còn ko bắt gặp tôi, cực tốt tách cút.
Tôi cúi xuống, nỗ lực hạn chế cảm xúc tồn bên trên của tớ, dịch rời rất là nhẹ dịu, chạy ra bên ngoài.
"An Nhược."
Bị bắt rồi.
Tôi đó là loài cá vô tình cắm câu, tương đối động một ít, cậu tớ ngay tắp lự biết.
Thật khiếp sợ.
Cái năng lượng nhìn xuyên thấu này.
Cậu tớ nhìn thấy tôi ngồi bên trên khán đài kể từ lúc nào vậy?
Bùi Chí Thanh vỗ vỗ bẫy vai một các bạn nam giới ở cơ, nói: "Đi trước cút.”
Sau cơ chạy về phía tôi.
Vừa tấn công bóng hoàn thành, bên trên người Bùi Chí Thanh nhượng bộ như còn đem theo dõi chút tương đối rét, đai tai, nhen nhóm ngón tay còn tồn tại làn domain authority bóng nhoáng đều mềm mượt.
Muốn bị tiêu diệt đó là, còn tồn tại chút những giọt mồ hôi ái muội dán nhập cổ, như ẩn như hiện nay kể từ xương quai xanh lơ trượt nhập lồng ngực đang được phập phồng…
Đồng thời, tất nhiên giờ đồng hồ thở dốc nhẹ…
Từng giờ đồng hồ từng giờ đồng hồ, gãi ngứa lòng người.
Cứu tôi, tôi nghĩ về tôi tiếp tục chảy máu cam mũi.
Quá… quá… câu người đi…
Tôi ngay lập tức tức thời lấy gói khăn giấy má kể từ túi đồng phục của tớ rời khỏi, trả cho tới cậu tớ, coi chằm chằm: "Cậu mau vệ sinh những giọt mồ hôi cút."
Tôi chỉ hãi cậu tớ rét cho tới ko Chịu đựng nổi, vén vạt áo lên vệ sinh những giọt mồ hôi.
Vạn nhất bắt gặp loại kích ứng cảm giác của mắt mạnh mẽ như cơ vùng bụng, tôi hãi tôi thiệt sự tiếp tục chảy ngày tiết mũi.
Thật tội lỗi, tôi vậy và lại tham lam lam khung người của nam giới chủ yếu.
Bên này, ánh nhìn Bùi Chí Thanh ngưng trệ, coi khăn giấy má, nhận lấy, mỉm cười thưa một giờ đồng hồ cảm ơn, lại hỏi: "Sao còn ko về? ”
Tôi mỉm cười: "Đặc biệt cho tới coi cậu đùa bóng rổ."
"Lúc trước ko coi rời khỏi cậu quí coi bóng rổ." — Bùi Chí Thanh mỉm cười, tùy ý thưa.
Cứu mạng.
Cậu tớ đang được tra tôi đem đích thị không?
Sao kể từ sáng sủa cho tới tối cắm bị tiêu diệt tôi ko buông vây.
Tôi vẫn mỉm cười: "Ai rồi cũng tiếp tục thay cho thay đổi, lúc này tôi quí coi."
"Vậy..." — Cậu tớ kéo dãn dài tiếng động.
Đừng đem thưa nữa!
Tôi tức thời ngắt tiếng, tiếng nói đem theo dõi sự nghiến răng nghiến lợi: "Bạn Bùi Chí Thanh, sao cậu ko đùa bóng nữa? ”
Nghe vậy cậu tớ mỉm cười mỉm cười, khóe môi nhếch lên: "Tôi thấy cậu tấp tểnh cút, mong muốn tiễn đưa cậu. ”
"Đi thôi."
Cậu tớ treo cái cặp đã biết thành ném lịch sự một phía lên.
Đáng bị tiêu diệt, tôi trong cả thời cơ cự tuyệt cũng không tồn tại.
Tôi tức tức giận trả lời: "Vậy cảm ơn cậu nhiều."
May là đàng kể từ sảnh bóng rổ cho tới cổng ngôi trường cũng ko xa xôi, một lúc ngay tắp lự cho tới.
Tôi rét lòng sẵn sàng nằm trong nam giới chủ yếu phất tay giã từ.
Tầm đôi mắt Bùi Chí Thanh ko biết đang được coi về phía nào là, ngay tắp lự tịch thu, khóe môi khẽ cong, đùng một cái hỏi: "Cậu tấp tểnh tự động cút về? ”
"Đúng vậy." — Tôi vấn đáp qua chuyện lấy lệ.
Cậu tớ coi tôi chằm chằm một cơ hội cẩn trọng, nói: "Con gái về mái ấm 1 mình ko tin cậy. Cậu vẫn muốn gọi quản lí gia của cậu cho tới đón không?”
Tôi trọn vẹn ko biết số Smartphone của quản lí gia.
Tôi ko thể phân biệt khi hắn tớ thưa là tiếng ý kiến đề nghị thân thích thiện, hay như là muốn thăm hỏi dò la kín đáo.
Tôi rung lắc đầu thưa, "Tôi tiếp tục tự động về 1 mình."
"Được." — Cậu tớ nhướng ngươi, mỉm cười, có vẻ như thơ ngây không có tội — "Hẹn mai hội ngộ.”
Tôi cảm nhận thấy lòng đôi mắt cậu rõ nét tràn trề ý mỉm cười.
Phảng phất sung sướng cho tới đỉnh điểm.
Tôi không hiểu biết nhiều khuôn mặt mày hí hửng mỉm cười của nam giới chủ yếu.
Cậu tớ đang được mỉm cười vật gì vậy.
Trong con cái ngươi tối đen thui như mực cơ là bóng tối ngàn vạn sợi, không còn thảy đều ẩn náu nhập bóng tối, căn phiên bản coi ko thấu.
Tôi ra quyết định ko nhằm ý nữa, lúc này ưu tiên số 1 của tôi là nhìn thấy phái đẹp chủ yếu.
6.
Thật xui xẻo.
Hai ngày tiếp nối tôi cũng ko gặp gỡ được ai tương tự phái đẹp chủ yếu.
Hôm ni là ngày loại tư rồi.
Tôi lo ngại kê tay phía trên bàn học tập.
Lúc này Bùi Chí Thanh đang được nằm úp mặt bên trên bàn ngủ, chỉ nhằm lại một chiếc ót nhung mượt mà cho tới tôi, tương tự như một đám mây mượt mà đang được tạm dừng bên trên bàn học tập.
Bàn bên trên thời điểm này đang được thảo luận giữa trưa ăn vật gì. Tất cả quý khách thường rất thanh nhàn nhã và vô tư lự.
Quả thiệt không tồn tại đối chiếu tiếp tục không tồn tại nhức thương.
"Ăn mì ăn chuẩn bị ọe luôn luôn rồi." — Tôi thì âm thầm.
"Không ngon sao?" — Giọng thưa đem theo dõi chút ngái ngủ.
Bùi Chí Thanh xoay đầu lịch sự, mặt mày khuynh hướng về phía tôi, mày mặt mệt rũ rời, nhiễm sương loà mung lung, tương tự như ko tươi tắn.
Tôi tức thời ko kịp phản xạ, coi sương loà tan cút, hai con mắt của cậu tớ như được cọ tinh khiết, nhì tuỳ nhi dần dần trở lên trên sáng bóng loáng.
Lúc này, nhì Cửa Hàng chúng tôi mặt mày đương đầu nằm úp mặt bên trên bàn học tập, tức thời tứ đôi mắt coi nhau, lưu động thân thích Cửa Hàng chúng tôi là áng đôi mắt lặng ngắt.
Một một không khí kỳ kỳ lạ và nguy khốn.
Tôi ngấc đầu lên, ngồi trực tiếp, tim đập thình thịch, cũng ko biết cần thưa gì: "Hả?”
Cậu tớ cũng kể từ từ ngấc đầu lên, cười: "Tôi thưa, mì của quán mì cơ ko ngon sao? Tôi và Cao Chu thông thường xuyên thấy cậu tới quán mì cơ. ”
Tim tôi đập thời gian nhanh rộng lớn.
Cậu tớ nhằm ý thấy tôi thông thường cút tới quán mì cơ.
"Tôi mong muốn ăn test." — Cánh môi Bùi Chí Thanh khép lại, nanh hổ như ẩn như hiện nay.
Không, đại ca, chớ thưa câu bạo kích như thế.
Tim tôi vang lên chuông hồi thông báo rộng lớn, khắp cơ thể mệt mỏi.
Nếu cậu tớ vô tình gặp gỡ cần phái đẹp chủ yếu sớm, chằng khác gì cởi rời khỏi cửa nhà địa ngục.
Vừa nghĩ về cho tới hành động biến đổi thái của nam giới chủ yếu ở quy trình tiến độ sau nhập nguyên vẹn tác, lòng bàn tay tôi vẫn chính thức ụp những giọt mồ hôi rét mướt.
"Không ngon lắm." — Tôi chính thức nỗ lực chuyển làn tiềm năng của cậu tớ — "Nghe nói… sát ngôi trường mang 1 quán Malatang rét thật tuyệt vời, cậu rất có thể cho tới cơ test.”
"Ồ, được rồi." — Cậu tớ nhướng lông ngươi, đem chút nhu thuận ko kế tiếp chủ đề này nữa.
Cậu tớ nhượng bộ như ko hào hứng lắm tới quán mì.
Nhưng, còn lâu tôi mới mẻ tin cậy.
Tôi cá là Bùi Chí Thanh chắc chắn tiếp tục tự động bản thân tới quán mì lần hiểu cặn kẽ.
Bây giờ đem nhì con phố trước mặt mày tôi.
Một là, khoác kệ nam giới chủ yếu tự động bản thân tới quán mì.
Hai là, tôi và nam giới chủ yếu bên nhau tới quán mì.
Cả nhì đều là ngõ cụt.
Chậc chậc.
Tôi nước đôi mắt sống lưng tròng, lựa chọn phương án sau. Ít nhất cần đáp ứng nam giới chủ yếu ở nhập tầm đôi mắt của tớ. Rồi tiếp sau đó xua tan sự tò lần của hắn.
Bên này, Bùi Chí Thanh híp đôi mắt, sẵn sàng kế tiếp nằm úp mặt bên trên bàn học tập, tôi ngay tắp lự véo lấy mặt mày cậu tớ.
Cậu tớ sững người.
Tôi cũng cứng đờ.
Tôi trọn vẹn là hành vi theo dõi phiên bản năng. Hồi cao trung, các bạn nằm trong bàn vừa phải cúi đầu ngủ gật, tôi ngay tắp lự tóm lấy mặt mày thịt của cô ấy ấy, nỗ lực thức tỉnh cô ấy dậy.
Làm sao lúc này, cánh tay này của tôi thổi lên cũng ko được, đặt điều xuống cũng chẳng hoàn thành.
Bùi Chí Thanh nhíu ngươi, hai con mắt đồ sộ đen thui như nước, phối phù hợp với khuôn mặt mày mượt mà bị bóp của tớ, tương tự cái bánh bao nhỏ núng nính.
Tôi trấn tĩnh, tiếp tục: "Buổi trưa chào cậu tới quán mì ăn mì."
"Không cần thưa ko ngon sao?" — Cậu tớ thưa.
"Không cần cậu mong muốn nếm test sao?" — Tôi vấn đáp ngay lập tức tức thời.
Bùi Chí Thanh mỉm cười như hình trăng khuyết: "Được rồi.”
"Nhưng tuy nhiên An Nhược."
"Ừ?"
"Khi nào là thì cậu quăng quật tay thoát khỏi mặt mày tôi?"
Tôi rút tay lại như bị năng lượng điện lúc lắc.

Buổi trưa, tôi nằm trong Bùi Chí Thanh tới quán mì.
Tôi thiệt là khổ sở tuy nhiên.
Tôi đãng trí ụp tương ớt cay nhập chén bát, âm thầm nguyện cầu, phái đẹp chủ yếu à, ngàn vạn phiên ko được xuất hiện nay nha…
Đột nhiên, 1 bàn tay lạnh giá lưu giữ cổ tay tôi.
Tôi run rẩy lên, sững sờ ngăn chặn ánh nhìn Bùi Chí Thanh, lại theo dõi tầm đôi mắt cậu tớ dịch rời xuống.
Thật là 1 chén mì vừa đủ mùi vị, sắc tố “diễm lệ”.
Hình như tôi... vẫn cho tới rất nhiều tương ớt cay.
Bùi Chí Thanh thu tay lại, ko nhịn được, mỉm cười cho tới nhì vai run rẩy rẩy.
Tôi cũng ko nhịn được, u ân oán coi cậu tớ một chiếc.
Có gì hài hước vậy?
Nụ mỉm cười cong cho tới đuôi mắt: "Tôi đem đến cậu một chai nước uống giải khát, mong muốn húp gì? ”
"Coca rét mướt." — Tôi chọc đũa nhập chén bát mì nặng nề đô.
Cậu tớ vùng dậy, cút nhập tủ thức uống lấy cho tới tôi một lon coca, ngón tay với khớp xương rõ nét núm lấy móc kéo bên trên lon, người sử dụng lực một ít, ngón tay thon nhiều năm uốn nắn cong trở nên hình thích mắt, "Pặc" một giờ đồng hồ, kéo vòng rời khỏi.
Tôi trả tay rời khỏi mong muốn nhận lấy.
Cậu tớ rút một tờ giấy má phía trên bàn, vệ sinh tương đối nước ứ đọng bên trên thân thích cút, thời điểm này mới mẻ trả cho tới tôi.
Có lẽ là vì xuất hiện nay tình tiết nhỏ này, tôi khan hiếm trong khi thấy điềm tĩnh, hòa hợp ý nằm trong Bùi Chí Thanh ăn mì, cũng ko nghĩ về nhiều cho tới phái đẹp chủ yếu nữa.
Nói ko chừng phái đẹp chủ yếu ngày hôm nay cũng ko xuất hiện nay, tôi hẳn là ko xui xẻo như thế đâu.
Bầu bầu không khí thân thích nhì Cửa Hàng chúng tôi lúc này cực kỳ yên ổn bình.
Nhưng tuy nhiên, một không khí này lưu giữ không được bao lâu thì nhanh gọn bị một tiếng động quấy rối.
"Minh Tịch, trưa ni tất cả chúng ta ăn mì gì?"
Minh Tịch?
Không, không!
Hai tuỳ nhi tôi trấn động.
Tôi nương theo dõi tiếng nói, thấy nhì cô nàng kể từ cửa ngõ phi vào.
Hai người chúng ta mỉm cười tủm tỉm, nhập cơ mang 1 cô nàng mặt mày môi rún vào trong 1 chút, vừa đẹp là núm đồng xu tiền.
Không phải… ko cần chứ, thiệt thực sự phái đẹp chủ yếu..
Tôi thực sự xui xẻo, u nó, Open cho tới xui xẻo dẫn xui xẻo về mái ấm.
Tại sao nam giới chủ yếu vừa phải cho tới thì cô ấy ngay tắp lự xuất hiện?
Đây đó là lực thú vị, kể từ ngôi trường kỳ lạ thân thích nam giới phái đẹp chủ yếu sao?
Hoảng hãi, tôi hoảng hãi rồi!
Hiện bên trên nam giới chủ yếu đang được ngồi ăn mì đối lập tôi, phái đẹp chủ yếu cơ hội cơ ko xa xôi đang di chuyển cho tới mặt mày này.
Đường hẹp gặp gỡ nhau, cởi rời khỏi vở kịch.
Cảnh báo Quỷ Tu La!
(Còn tiếp)
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn