cô dâu bướng bỉnh của tổng tài

Khi cô chuẩn bị ko thở nổi nữa, đôi bàn tay đám túm lấy cổ cô đùng một phát buông đi ra, cô bị Hoắc Dung Thành đẩy té xuống khu đất.

Lồng ngực Hoắc Dung Thành khẽ nhói nhức, ha ha, không thích nhằm anh va vấp vô, trong cả ở nằm trong chống với anh cũng cảm nhận thấy kinh tởm!

Bạn đang xem: cô dâu bướng bỉnh của tổng tài

Thân là Tổng giám đốc của Tập đoàn Hoắc thị sao hoàn toàn có thể Chịu sự điếm nhục như thế được chứ?

Lòng tự trọng và kiêu ngạo của một người con trai khiến cho anh ko cơ hội này Chịu đựng được.

“Tô Tú Song, cô xuất sắc lắm! Muốn cút thì cút xa xôi một chút ít mang lại tôi!” Đáy đôi mắt Hoắc Dung Thành lạnh giá, anh nghiến răng nghiến lợi phát biểu.

Nói hoàn thành câu này, anh trực tiếp thừng rời lên đường.

Căn chống yên tĩnh tĩnh quay về.

tt té xuống mặt mũi khu đất, toàn cỗ mức độ lực nhường nhịn như rơi rụng sạch sẽ.

Cố Nam Minh phía trên khu đất, khóe mồm anh tớ vẫn còn đó bám máu: “Mẹ nó chứ! Đúng là 1 trong những vai thao diễn vượt mức nguy hiểm hiểm!

“Xin lỗi, anh lên đường trước lên đường, lát nữa tôi đem anh lên đường cơ sở y tế.”

Tiễn Cố Nam Minh hoàn thành, Tô Tú Song thẫn  thờ, khiến cho từng chuyện trở thành đi ra như thế, chắc chắn là sẽ không còn thể quay về căn nhà bọn họ Hoắc, cũng ko thể  về căn nhà bọn họ Tô.

Đúng thời điểm hiện tại, Hoắc Lăng Tùng gọi năng lượng điện cho tới, cô tùy tiện bảo rằng bản thân đang được ở một quán cafe.

Hai mươi phút sau, Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong vẫn cho tới.

Hoắc Lăng Tùng kéo ra một tập luyện tư liệu mang đến trước mặt mũi cô: “Ký thương hiệu lên đường.”

Tô Tú Song nghi ngờ nhíu mi, cô cởi tư liệu đi ra, khi cô thấy những chữ to tướng đập vô đôi mắt, trái khoáy tim ko Chịu được khẽ nhói nhức.

Cô gặm răng, thẳng ký thương hiệu xuống.

Đơn thỏa thuận hợp tác ly thơm đó là loại nhưng mà cô luôn luôn mong ước, thời điểm hiện tại cô chẳng đem nguyên nhân gì nhằm kể từ chối cả.

“Tuy rằng em và anh nhị ly thơm, tuy nhiên tất cả chúng ta tiếp tục mãi là các bạn đảm bảo chất lượng.” Hoắc Lăng Tùng phát biểu.

Hoắc Diệc Phong cũng gật đầu, nước đôi mắt sườn lưng tròng.

“Được, cảm ơn nhị anh ngày hôm nay vẫn giúp sức.

Hoắc Lăng Tùng xua xua tay, phụ thân người thủ thỉ một khi mới mẻ rời lên đường.

Sau khi về lại nhà bọn họ Hoắc, Hoắc Lăng Tùng đem giấy má thỏa thuận hợp tác ly thơm mang lại Hoắc Dung Thành đang được ngồi bên trên sô pha: “Anh nhị.”

“Ký thương hiệu rồi?”

Giọng phát biểu anh đem chút khàn khàn, cứng ngắc.

“Ký rồi.”

“Ha ha…”

Đôi môi mỏng dính khẽ gợn lên một nụ mỉm cười giá thành, Hoắc Dung Thành ko thèm coi cho tới tờ giấy má ly thơm một đợt, đơn thuần cảm nhận thấy trong trái tim đem chút rỗng trống rỗng.

Ánh đôi mắt anh coi chằm chằm về phía cổng rộng lớn, tâm lý xa tít.

Thấy vậy, Hoắc Lăng Tùng cũng cảm nhận thấy nhức lòng, anh ấy khẽ nhấp lên xuống đầu, kéo Hoắc Diệc Phong rời lên đường.

Cô lên đường rồi.

Hoàn toàn rời ngoài căn nhà bọn họ Hoắc.

“Dung Thành, bữa tối em đem hầm canh, anh vẫn muốn tu không?” Từ Tuyết Nhung tiếp cận, thấy góc nhìn anh thất thần, trong trái tim cô tớ vô nằm trong không dễ chịu.

“Không cần thiết đâu.”

Anh giá thành lùng phát biểu phụ thân chữ, tiếp sau đó vùng dậy về bên chống.

Từ Tuyết Nhung chỉ hoàn toàn có thể ngơ ngẩn coi bóng hình anh rời lên đường, lòng lòng cô tớ ko nhịn được nhưng mà nhói nhức.

Anh nặng nề tình với Tô Tú Song cho tới vậy sao?

Khi cô tớ về bên chống, đùng một phát truyền cho tới giờ đồng hồ đập cửa ngõ, Từ Tuyết Nhung tiếp cận xuất hiện đi ra.

Thấy Hoắc Lăng Tùng đứng ở phía bên ngoài, cô tớ đem chút bất thần.

Xem thêm: yêu phải một kẻ ngốc

“Tôi hoàn toàn có thể van cô năm phút được không?”

“Được chứ, anh ham muốn thủ thỉ gì với tôi?”

Hoắc Lăng Tùng cởi miệng: “Nói chuyện của anh ấy nhị, tuy rằng rằng chúng ta vẫn ly thơm, anh nhị hoàn toàn có thể cưới cô, tuy nhiên cuộc hôn nhân gia đình này rốt cuộc đem nên là vấn đề cô thiệt sự mong ước không?”

“Anh ấy so với cô đơn thuần khởi nguồn từ trách cứ nhiệm chứ không cần hề đem tình thương gì, cô hoàn toàn có thể song lập tự động công ty, tâm tư tình cảm cũng đảm bảo chất lượng, thiệt sự là kiểu người phụ phái đẹp khiến cho người tớ ngưỡng mộ, rõ rệt cô hoàn toàn có thể sinh sống một cuộc sống đảm bảo chất lượng đẹp mắt, vì thế sao cứ nên nghiền buộc bạn dạng thân thuộc bản thân với 1 người con trai không tồn tại tình thương gì với cô cơ chứ?

“Tôi và anh cũng chính là bằng hữu, vì thế sao anh chỉ nghĩ về mang lại cô tớ chứ?” Từ Tuyết Nhung giá thành lùng phát biểu.

“Tôi cũng ko nên phát biểu chung cô ấy, tôi chỉ cảm nhận thấy cô một vừa hai phải xinh đẹp mắt, một vừa hai phải song lập, rõ rệt hoàn toàn có thể sinh sống một cuộc sống hạnh phúc nhưng mà ko cần thiết kết duyên với anh nhị, cuộc sống đời thường trong tương lai ko vững chắc vẫn đảm bảo chất lượng đẹp mắt như cô nghĩ về.” Hoắc Lăng Tùng xoa xoa huyệt thái dương: “Thật đi ra, đó cũng đơn thuần ý kiến đề xuất của tôi, nếu như cô không thích nghe thì coi như tôi ko phát biểu gì, tôi kỳ vọng nhị người đều hoàn toàn có thể sinh sống hạnh phúc.”

Nói rồi, Hoắc Lăng Tùng rời lên đường.

Có lẽ, anh tránh việc phát biểu những điều này.

Tình cảm như 1 ly rượu, ai tu vô thì người bại liệt say, dứt ko được, càng gỡ tiếp tục càng rối rộng lớn, người ngoài càng ko thể giải thích được.

Lồng ngực Từ Tuyết Nhung phập phồng, thiệt lâu sau xúc cảm của cô ấy tớ cũng ko thể điềm đạm lại, chỉ mất trách cứ nhiệm nhưng mà không tồn tại tình thương, vậy thì sao chứ?

Chỉ cần thiết Hoắc Dung Thành là của cô ấy tớ là được!

Rồi cô tớ lại nghĩ về cho tới cuộc thủ thỉ của Tô Tú Song và Hoắc Lăng Tùng ngày hôm bại liệt, cô tớ lại chính thức cảm nhận thấy lo lắng không yên, vội vàng vàng gọi mang lại tt một cuộc năng lượng điện thoại: “Nói chuyện chút lên đường.”

Tô Tú Song trực tiếp thừng kể từ chối: “Tôi và anh ấy vẫn ly thơm rồi, thân thuộc tất cả chúng ta không hề gì nhằm phát biểu nữa.”

“Đồ đạc của cô ấy ở trong nhà bọn họ Hoắc tôi vẫn bố trí ổn định rồi, tôi mang đến mang lại cô.”

Nghe vậy, Tô Tú Song cũng ko kể từ chối, phát biểu vị trí căn nhà Bạch Tĩnh mang lại cô tớ.

Từ Tuyết Nhung tài xế rời ngoài căn nhà bọn họ Hoắc.

Dựa theo gót hướng dẫn, lại gần khu vực căn nhà cũ nát nhừ, dơ dáy.

Thấy vậy, Từ Tuyết Nhung khẽ nhíu mi.

Cô tớ ngửng đầu, góc nhìn vô tình bắt gặp cái Lamborghini thì đem chút bất thần, ở kiểu điểm cũ nát nhừ này nhưng mà cũng đều có kẻ đem chi phí sao?”

Xuống xe cộ, cô tớ lại gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang lại Tô Tú Song.

Năm phút sau, Tô Tú Song đem áo khóa ngoài xuống lầu, bắt gặp rương tư trang hành lý ở kề bên Từ Tuyết Nhung, cô lên tiếng: “Cảm ơn.”

“Không cần thiết cảm ơn, ngày hôm nay tôi sắp tới đây cũng vì thế đem chuyện không giống ham muốn phát biểu với cô.” Ánh đôi mắt Từ Tuyết Nhung coi trực tiếp vô cô, cô tớ trực tiếp thừng nói: “Cô mang bầu rồi.”

Đáy lòng Tô Tú Song khẽ lập cập lên: “Sao cô biết được?”

“Tôi nghe được cô thủ thỉ với Hoắc Lăng Tùng.” Từ Tuyết Nhung nói: “Đương nhiên tôi cũng chỉ vô tình nghe được thôi, nghe phát biểu, cô không thích níu lại đứa nhỏ bé này?”

“Đúng vậy.” Tô Tú Song ko chút giấu quanh giếm, cô trực tiếp thắn quá nhận.

“Nếu cô không thích níu lại, chi bởi vì thực hiện luôn luôn lên đường, lúc này tôi ngay lập tức đem cô lên đường phá huỷ bầu.”

Những điều này khiến cho Tô Tú Song cảm nhận thấy vô nằm trong không dễ chịu, cô giá thành mặt mũi nói: “Đây là con cái của tôi, tôi ham muốn thực hiện thế này thì thực hiện, ko tương quan cho tới cô.”

“Dù sao thì cô cũng không thích lưu giữ đứa nhỏ bé này, vì thế ai xử lý nhưng mà chẳng được, đem tương quan gì đâu chứ.” Từ Tuyết Nhung cay nghiệt mặt mũi nói: “Dù sao tôi cũng chính là vị thơm thê của Hoắc Dung Thành, đương nhiên là tôi ko thể Chịu đựng được, ai nhưng mà hiểu rằng cô đem phát biểu một đằng thực hiện một nẻo hoặc không? Ngộ nhỡ cô chỉ phát biểu như thế sau này lại sinh đứa nhỏ bé đi ra rồi cho tới ăn vạ thì sao! Thế nên tôi nên bóp bị tiêu diệt nó kể từ vô nôi.”

“Chỉ đem loại ti tiện mới mẻ đem ý nghĩ về như thế.”

Từ Tuyết Nhung mỉm mỉm cười, cô tớ không chỉ ko tức dỗi, ngược lại còn nói: “Tùy cô ham muốn phát biểu sao cũng rất được, tôi chắc chắn nên tận đôi mắt tận mắt chứng kiến cô vứt đứa nhỏ bé này đi!”

“Nếu tôi ko lên đường thì sao?” Tô Tú Song giá thành lùng coi cô tớ.

“Chuyện này cũng ko nên vì thế cô quyết định! Hôm ni sư ham muốn lên đường cũng nên lên đường, không thích lên đường cũng nên đi!”

Mặc kệ cô tớ phát biểu, Tô Tú Song cù người rời lên đường, cô mới mẻ bước được nhị bước đã trở nên Từ Tuyết Nhung kéo tay lại, cô tớ người sử dụng mức độ cực mạnh kéo Tô Tú Song về đàng sau.

Tô Tú Song không thích lên đường, nhị người xô xô đẩy đẩy, lôi mách bảo kéo không ngừng nghỉ.

Xem thêm: đọc truyện tranh thuần tình nha đầu hỏa lạt lạt

Đúng thời điểm hiện tại, một độ sáng chói lọi chiếu tối.

Ánh đôi mắt nhị người đều nhíu chặt lại.

Sau bại liệt, chỉ kịp nghe thấy nhị giờ đồng hồ “loảng xoảng”, con xe đối lập thẳng lao trực tiếp về phía cái Lamborghini đang được đỗ ở ven lối.