có vợ là cả gia tài

Đột nhiên hồi thần, Phùng Dịch Phong thời điểm hiện tại mới mẻ ý thức rời khỏi tôi đã rằng đồ vật gi. Lúc này công ty quản ngại tài vụ, công ty nhiệm văn chống và một giám đốc hấp phụ ở trước mặt mũi đều há hốc mồm ngạc nhiên, sững sờ ngây ngốc, Mạc Ngôn ở ở kề bên ngước đôi mắt lên, cũng sững bức chớ nhưng mà chớ nhưng mà.

Thấy góc nhìn của nhị người liếc thanh lịch phía bản thân, công ty quản ngại tài vụ nuốt nuốt nước miếng, thiệt rời khỏi cũng sầm uất thiếu hiểu biết, ko thể ko miễn chống nhưng mà nói:

Bạn đang xem: có vợ là cả gia tài

“Tổng giám đốc, plan chi phí bổng của mon này đã thử rời khỏi rồi! Là ham muốn trì thôi...chi phí thưởng sao? Kế hoạch của mon này cần được tái hiện sao?”

Anh tớ thực sự là ko tiện nhưng mà rằng thẳng: Ngài mới mẻ ký thương hiệu nhị ngày trước đó! Lại thực hiện một đợt tiếp nhữa, trước vào cuối tháng nhưng mà cần tăng ca thì ko rằng, còn rất có thể triển khai xong được hay là không thì thiệt ko rằng kiên cố được, kiên cố vững vàng người đứng mũi Chịu đựng sào này là anh tớ 90% rồi!

Quan trọng là, tài vụ và chi phí vốn liếng lưu động của chúng ta trọn vẹn không tồn tại yếu tố gì a! Sao trong cả chi phí bổng cũng ko phân phát rồi?

Ở ở kề bên, giám đốc hấp phụ cũng rằng giúp:

“Tổng giám đốc, chi phí bổng hấp phụ đã và đang nộp rồi, mon này chi phí hấp phụ cũng khá được triển khai xong vượt lên tiêu chuẩn, còn về góc nhìn trích xác suất cũng đều vẫn thông tin xuống không còn rồi, rất có thể, nhằm mon sau mới mẻ chính thức được không?”

Tiền hấp phụ của chúng ta đã và đang triển khai xong vượt quá mức rồi, doanh nghiệp ko lẽ không tồn tại chi phí sao? Lúc này trên đây, đầu của giám đốc hấp phụ toàn là những vết chấm căn vặn thật to.

Nhìn phản xạ của đám người, Phùng Dịch Phong phiên phiến hiểu rồi, tiếp sau đó nói: “Tôi đơn giản rằng...nếu như như, tùy mồm căn vặn thôi, ko cần là doanh nghiệp của bọn chúng ta!”

Xua xua tay, Phùng Dịch Phong nói:

“Hôm ni cho tới trên đây thôi! Còn lại thì sửa đổi trở nên văn bạn dạng rồi nộp lên! Sắp cho tới thời điểm cuối năm rồi, tài vụ lên plan trợ cung cấp thêm 1 mon bổng làm phước lợi thời điểm cuối năm của nhân viên cấp dưới, tiếp tục tính nhập bổng mon sau! Bên cạnh đó, phần thưởng mang đến những tài năng đảm bảo chất lượng ở những thành phần không giống nhau tiếp tục vẫn được lưu giữ nguyên! Những người ko đạt chi chuẩn chỉnh trong tầm phụ vương mon có khả năng sẽ bị xóa sổ!”

“Vâng thưa tổng giám đốc!”

Đồng thanh vấn đáp, bên trên mặt mũi của bao nhiêu người này thời điểm hiện tại đều mừng cho tới nở cả hoa.

Nhìn đám người ra bên ngoài, Mạc Ngôn mới mẻ ngồi xuống trước bàn thực hiện việc: “Lời nhưng mà anh rằng vừa vặn nãy, là với ý gì?”

Nếu như bị truyền ra bên ngoài là trong cả chi phí bổng cũng túng thiếu hụt, vậy ko cần là tự động đập nhập mặt mũi bản thân sao?

“Mạc Ngôn, còn nếu như không phân phát chi phí thưởng thời điểm cuối năm mang đến cậu nữa, cậu với ghi hận tôi không?”

Tóc gáy toàn thân thiện đều dựng lên, hai con mắt của Mạc Ngôn suýt chút nữa rơi ra bên ngoài luôn luôn rồi: “Lão đại, tất cả chúng ta với chuyện gì thì thì thầm bại liệt, anh chớ hù giậm dọa người như thế, đã đạt được không? Em không tồn tại làm cái gi sai không còn a?”

Suy nghĩ về qua chuyện tâm trí lại, Mạc Ngôn vẫn cảm nhận thấy với chút khó khăn hiểu: Gần trên đây anh cũng không tồn tại phạm lỗi gì a! Tại sao lại sở hữu yếu tố với chi phí thưởng thời điểm cuối năm của anh ý chứ? Đó là 1 trong những khoảng tầm Money rất rộng lớn đó!

Đối diện, Phùng Dịch Phong cũng đều có tương đối ngán chán nản nhưng mà thở nhiều năm một hơi: Anh đơn giản ví dụ thôi, sao chúng ta lại nghe thiếu hiểu biết chứ? Đúng là ông rằng gà bà rằng vịt!

Nếu như rời chi phí chi lặt vặt của đái mải miết chi phí, với lúc nào cô ấy tiếp tục ghi nhớ cho tới những loại đảm bảo chất lượng của anh ý không?

Nhưng nhưng mà với loại tính khí của đái mải miết chi phí, với lúc nào tiếp tục vươn lên là khéo trở nên vụng? Lỡ như vì thế từng 90 triệu nhưng mà hận anh luôn luôn thì sao!

Nghĩ qua chuyện nghĩ về lại, Phùng Dịch Phong lại nỗi buồn ko ngớt.

Đối diện, Mạc Ngôn vẫn trọn vẹn sầm uất sương sương rồi, trọn vẹn thiếu hiểu biết nổi!

Lúc này, nghĩ về cho tới đồ vật gi bại liệt, Phùng Dịch Phong đùng một cái nói:

“Đúng rồi! Đi tra chung tôi coi nhị thời buổi này, Hiểu Nhi nước ngoài trừ đi làm việc rời khỏi thì còn bận gì nữa? Xem cô ấy với đắc tội với những người này rồi không?”

Quá nhiều tâm trí nổi lên, mạch óc tức thời ko sinh hoạt xong xuôi, Mạc Ngôn ngạc nhiên kêu trở nên tiếng: “Hả?”

Xem thêm: yêu phải một kẻ ngốc

Vừa nãy ko cần đang được họp sao? Sao lại đùng một cái lòi rời khỏi phụ phái nữ rồi!

Nhìn thấy anh tớ ngạc nhiên, Phùng Dịch Phong quở trách cứ nhưng mà trợn Trắng đôi mắt với anh tớ một cái: “Không với trừ chi phí thưởng thời điểm cuối năm của cậu đâu, mang đến cậu tăng 20% nữa!”

“Không phải! Anh Phong à, cô Giang sao rồi thế? Anh bảo em tra, cũng cần mang đến em một phương phía nhằm tra a?”

Ngoại trừ đi làm việc, thì chắc hẳn rằng ăn cơm trắng, ngủ nghê rồi, ko cần là anh ham muốn anh tớ cút khảo sát việc thức ăn đại đi tiểu của cô ý ấy bại liệt chứ?

Suy nghĩ về một hồi, Phùng Dịch Phong nói:

“Ừm, coi demo cô ấy vẫn xẩy ra giành giật chấp với ai, với xích míc gì không? Cũng ko biết, cô ấy liệu có phải là bị ai ức hiếp, bị tấn công rồi ko nữa?”

Tiểu hồ ly này cũng ko biết là lại xẩy ra phiền nhiễu gì rồi! Nhưng nhưng mà, chúng ta cô nhi ngược khuôn mẫu, nếu như rất thực sự bị Chịu đựng ủy khuất gì, chắc chắn là là phần lớn tiếp tục câm lại càng câm rộng lớn, chỉ rất có thể nhẫn nhịn thôi!

Nghĩ cho tới trên đây, trong tim Phùng Dịch Phong lại sở hữu chút không dễ chịu, đùng một cái cảm nhận thấy nhức lòng mang đến cô!

Một người phụ phái nữ nhan sắc quá đỗi nổi trội, nếu mà không tồn tại một điểm dựa vững chãi, thì có những lúc tiếp tục chẳng cần việc tốt gì! Nhưng nhưng mà bạn dạng thân thiện cô còn nhàn nhã rỗi không tồn tại gì thực hiện, khi nào thì cũng cút chuốc phiền phức!

Cái này rõ nét là còn ghi nhớ nhung người ta!

Trong phút chốc, Mạc Ngôn thiệt ham muốn trợn Trắng mắt: Quan tâm như thế, sao ko tự động cút căn vặn đi? Đúng là với bị tiêu diệt cũng bo bo lưu giữ mặt mũi mũi, thế thì bản thân đau khổ thôi!

Nhớ cho tới đồ vật gi bại liệt, anh tớ móc điện thoại thông minh rời khỏi, lướt lướt một hồi rồi trả qua chuyện mang đến anh: “Không cần thiết khảo sát nữa, chắc chắn là là bị người tớ tấn công rồi! Sáng ni bên trên bạn dạng tin cậy Viral đó---”

Rũ đôi mắt xuống, vài ba tấm hình ngay tắp lự tiến bộ nhập vào tầm đôi mắt, hai con mắt của Phùng Dịch Phong đùng một cái u ám: [Thế thời thay đổi thay: Hai (mỹ) phái nữ giành giật giành một người con trai, ngàn vạn người con trai còn sót lại có thể đi về đâu đây?]

Có tứ tấm hình, một tấm là Trương Việt Khánh kéo tay của Hiểu Nhi; một tấm là Hiểu Nhi nỗ lực lấy túi đeo, tương tự là đang được than khóc la lối tấn công anh ta; còn một tấm là Trương Việt Khánh bao phủ lấy Đào Trinh; tấm ở đầu cuối là Đào Trinh tát Hiểu Nhi---

Bốn tấm hình họa, cho tới toàn bộ cơ thể ko rõ ràng sự tình cũng rất có thể phác hoạ thảo rời khỏi được một mẩu chuyện rất rất hoàn hảo rồi!

Những tấm hình này rõ nét ko cần vì thế Chuyên Viên chụp, hình họa cơ hội với tương đối xa thẳm một ít, cũng tương đối nhòa, ko biết là ai trả lên mạng, cũng chỉ mất vài ba kể từ mô tả.

Đại khái là nhận định rằng nhị người phụ phái nữ tấn công nhau thực hiện bại hoại xã hội, mắng nhị người phụ phái nữ này quáng gà quáng gà, chỉ biết nhìn mặt mũi nhìn người, tiếp sau đó là cảm nhận thấy xã hội bất công, với thật nhiều ‘đàn ông tốt’ còn ko tìm kiếm được bà xã, không được kết duyên sinh con cái, còn con trai xấu xa thì lại sở hữu nhiều hơn thế một người; Nghe khẩu khí thì biết là 1 trong những thương hiệu hận đời vô tình, kiên cố cũng chả cần là hạng con trai khả năng gì, không chỉ có thế chắc chắn là tướng tá mạo cũng chẳng xinh tươi gì!

Nhất thời, hỏa khí của Phùng Dịch Phong lại sục sôi lên:

Người phụ phái nữ bị tiêu diệt tiệt, mến thương hiệu tình nhân cũ của cô ý mà đến mức này vậy chứ! Anh mới mẻ là kẻ con trai chân chủ yếu của cô ý bại liệt, được chưa! Mắt bị cóc ghẻ thực hiện hồ nước vật dụng rồi, một hòn đá thối nhập hố cũng xem là bảo vật nữa!

Vứt điện thoại thông minh lại, Phùng Dịch Phong vùng lên cút trộn nhị ly cà phê: “Tình hình của Trương Việt Khánh...và người phụ phái nữ bại liệt, cậu với biết không?”

Trong tuyệt vời, anh đem máng ghi nhớ là kẻ phụ phái nữ này, không chỉ là một thứ tự dò xét Hiểu Nhi phiền phức phức đâu.

Biết anh tiếp tục hỏi! Cũng may thứ tự trước lúc khảo sát chuyện của Phong Thành và Trương Việt Khánh, anh đã và đang thuận tiện dò xét hiểu một ít rồi, trợ lý của cậu Phùng rất khó thực hiện a!

Nhận lấy cafe, bố trí mạch tâm trí của tớ, Mạc Ngôn mới mẻ nói:

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

“Biết một ít. Người phụ phái nữ này thương hiệu là Đào Trinh, dường như từng là học viên của Thánh Á tương tự cô Giang và Trương Việt Khánh. Theo tôi biết thì bại liệt là 1 trong những vở kịch chan chứa cẩu huyết, cô Giang và Trương Việt Khánh khi còn ở ngôi trường được thừa nhận là 1 trong những song tình nhân trai tài gái sắc, xứng song vừa vặn lứa, trời sinh một cặp!

Một tia sáng sủa lạnh giá xẹt qua chuyện, Mạc Ngôn tạm dừng, thời điểm hiện tại mới mẻ xem sét tôi đã sử dụng sai kể từ ngữ, tiếp sau đó thì cười cợt ha ha nói:

“Trong ngôi trường Viral mà!” Cũng đâu cần là anh rằng ‘trời sinh một cặp’ đâu?