diệp giáo sư chịu rồi sao

                                    
                                              

Lúc vừa vặn về cho tới ngôi nhà Khang Jade thì Diệp Quân đang được nhắn mang đến Hạ Dương bảo hắn cho tới đón, ngôi nhà anh chỉ cơ hội khoảng chừng mươi lăm phút, nhắm chừng sau khoản thời gian anh nấu nướng cháo hoàn thành thì hắn cũng vừa vặn cho tới điểm. Anh cứ tưởng là hắn đã đi vào đợi sẵn kể từ lâu rồi, tuy nhiên anh đợi tăng mươi phút nữa nhưng mà vẫn chẳng thấy hắn đâu. Diệp Quân oi ruột gọi qua loa luôn luôn, điện thoại thông minh reo bao nhiêu giờ thì Hạ Dương mới nhất bắt máy, giọng khàn khàn: "Xin lỗi, tôi cho tới tức thì phía trên."

Hạ Dương tài xế với vận tốc thần tốc, ko cho tới mươi phút đang được cho tới điểm. Vừa mới nhất đậu xe pháo hoàn thành, hắn ngay lập tức bửa nhào cho tới thơm chụt chụt lên trên bề mặt anh, giọng mượt nhũn: "Xin lỗi, nhị con cái mèo ôm tôi lạnh lẽo vượt lên trước, tôi ngủ gật luôn luôn."

Bạn đang xem: diệp giáo sư chịu rồi sao

Diệp Quân mỉm cười híp mắt: "Thiệt ha, bọn nó êm ái như gấu bông ấy, tuy nhiên còn lạnh lẽo nữa, lại còn biết kêu meo meo, ôm đang được rộng lớn gấu bông thật nhiều."

"Ừm, tuy nhiên ôm em vẫn đang được nhất." Hạ Dương Open xe pháo mang đến anh, nở nụ mỉm cười, "Chúng tớ về thôi."

Diệp Quân lên đường sàn bar về người toàn hương thơm rượu nên anh lên đường tắm trước, Hạ Dương vô nằm trong quy củ ngồi ghế sô trộn đợi anh, còn hoan hỉ mỉm cười hì hì nữa. Diệp Quân tắm hoàn thành ham muốn đi ra ôm mèo, tuy nhiên bọn này lại lên cơn tăng động, cứ chạy giỡn ầm ầm nhưng mà ko Chịu cho tới ôm người tớ. Hạ Dương lại giành thủ thời điểm này ôm ôm eo anh, nhẹ nhàng giọng thủ thỉ: "Hay là em ngồi vô lòng tôi đi?"

Diệp Quân thấy sai sai, tuy nhiên từ đầu đến chân anh đã biết thành hắn nhấc lên đặt điều vô lòng rồi. Hạ Dương để ý coi anh, giọng nịnh hót nọt: "Em trở thành chim nhỏ nép vô lòng tôi lên đường."

"Khùng." Diệp Quân nhéo mũi hắn một chiếc, mỉm cười ha ha: "Anh ko thấy người tôi bự chà bá hả, anh ham muốn ôm con cái gì nhỏ nhỏ thì ôm mèo lên đường."

Xem thêm: tình yêu thầm kín tiểu thuyết

Hạ Dương cũng vướng cười: "Thôi, chim to lớn cũng rất được."

Mỗi phiên anh ngồi vô lòng Hạ Dương đều phải sở hữu cảm xúc bản thân chuẩn bị tiêu diệt hắn luôn luôn ấy, Hạ Dương mang đến dù là nặng trĩu cân nặng thì anh cũng nặng trĩu sắp chín chục ký nhưng mà, có lẽ nào hắn ko thấy mỏi chân nhức chân hả trời? Nhưng nhưng mà hắn nhất quyết ko Chịu buông anh đi ra cơ, cứ say sưa coi gáy anh chằm chằm, sau đó 1 hồi lại hỏi: "Em bấm lỗ tai hả?"

Diệp Quân bấm cả nhị mặt mũi tai, từng mặt mũi bao nhiêu lỗ, tuy nhiên nhưng mà vì như thế lâu rồi ko treo khuyên răn nên lỗ cũng trở thành bịt lại, nếu như không để ý thiệt kỹ thì cũng ko nhằm ý. Anh ko ngờ hắn lại coi đi ra lỗ tai của tôi, nên có thể thật thà quá nhận: "Ừm, lâu rồi, kể từ hồi ĐH cơ."

Xem thêm: bye bye đam mỹ

Hạ Dương lặng lẽ coi anh một hồi rồi mới nhất hỏi: "Đeo khuyên răn tai không?"

Vì để lưu lại hình tượng giáo viên ôn hoà lễ phép, Diệp Quân kể từ khi lên đường dạy dỗ cũng ko treo khuyên răn nữa, tuy nhiên như thế ko tức là anh ko quí treo. Nếu Hạ Dương cũng thấy quí thì anh tiếp tục chiều bám theo, Diệp Quân đang được toan gật đầu bảo được, tuy nhiên lại thấy hắn lag đi ra coi bản thân chằm chằm mà đến mức ko chớp đôi mắt. Không biết đầu hắn lại đang tiếp tục tưởng tượng đi ra những chuyện cao siêu gì nữa rồi, tuy nhiên anh hoàn toàn có thể cảm biến đem cái gì cơ cứng cứng đang được chọc vô mông bản thân. Diệp Quân dở khóc dở mỉm cười búng trán hắn: "Dương, anh còn tỉnh ko vậy? Anh ham muốn đâm tôi hoặc gì?"

Hạ Dương lắc mình: "Tôi... tôi..." Hắn lắp đặt bắp lắp đặt bắp một hồi mới nhất thưa được: "Tôi nài lỗi, tuy nhiên nhưng mà phía trên đơn thuần phản xạ thông thường thôi, vì như thế tôi đặc biệt quí em nhưng mà, quí loại... ham muốn đem mối quan hệ thân xác ấy."