đọc truyện 1001 đêm tân hôn full

Lương Nặc thay cho một cỗ váy nhìn cực kỳ thùy mị nhiều năm cho tới đầu gối nằm trong Bắc Minh Dục tiếp cận khám đa khoa.

Vú Hà đang được ngồi bên trên cái ghế nhiều năm ở cửa ngõ chống bệnh dịch chợp đôi mắt nghỉ dưỡng.

Bạn đang xem: đọc truyện 1001 đêm tân hôn full

“Vú Hà!”

“Thiếu gia.” Bà tớ giật thột há đôi mắt, mồm mỉm cười tươi: “Thiếu gia cho tới rồi đó à.... trên đây....” nụ mỉm cười tắt hẳn Khi bắt gặp Lương Nặc: “Thiếu gia, sao cậu lại fake cả Lương đái thư cho tới thế này? Phu nhân đang được bệnh dịch như vậy, chớ nhằm phu nhân với khích động gì ko chất lượng mang đến sức mạnh.”

“Tôi biết.” Bắc Minh Dục bắt lấy tay Lương Nặc: “Tôi thời điểm ngày hôm nay cho tới ko cần mong muốn trêu ngươi Cô, đơn thuần mong muốn mang đến Cô tôi hiểu, câu nói. của Lý đạo trưởng đơn thuần fake, Cô chớ tin yêu và ko cần phiền lòng .”

“Thôi...tôi...” Lương Nặc đang được quyết định thưa tiếp tục ở bên phía ngoài đợi Bắc Minh Dục tuy nhiên giờ của thưa yếu đuối ớt của Bắc Minh phu nhân kể từ vô chống bệnh dịch vọng ra: “Vú Hà, là Minh Dục cho tới đấy à?”

Vú Hà ngay thức thì trả lời: “ Vâng, thưa phu nhân, thiếu hụt gia cực kỳ ghi nhớ phu nhân nên đặc trưng cho tới thăm hỏi phu nhân.”

“Vào cút.”

Bắc Minh Dục bắt tay Lương Nặc nằm trong cút vô phía bên trong, góc cửa vừa vặn há đi ra, Lương Nặc vẫn khá teo người lại: “Hay là....tôi ko vô vào nữa.”

“Không được. Cô cũng ko cần là kẻ chuyện gì rồi cũng thiếu hiểu biết.”

Nói kết thúc, anh nhất quyết lôi tay Lương Nặc cút vô phía vô.

Chỉ vô với vài ba ngày ngắn ngủn ngủi, Bắc Minh phu nhân ghầy sọp cả cút, nhị má hốc hác, hai con mắt sâu sắc hắm lại với bọng đôi mắt đồ sộ thâm nám sì, Lương Nặc bắt gặp bà tớ như thế cô lúc lắc người đi ra.

Bắc Minh Dục tiến bộ lên phần bên trước, xối một ly nước giá buốt đặt tại đầu giường: “Cô à!”

“Người già cả rồi thì ko còn tồn tại ứng dụng gì nữa rồi....”

Bắc Minh Dục tiến bộ lên hứng bà tớ ngồi dậy dựa sống lưng vô tường với cái gối dầy hâu phương sống lưng, Bắc Minh phu nhân vừa vặn ngồi dậy đang được quyết định với tay nỗ lực lấy ly đồ uống ngay tắp lự bắt gặp Lương Nặc, đùng một cái sắc mặt mày biến hóa, trầm trồ vô nằm trong nghiêm trang tự khắc, nói: “Ai được chấp nhận cô lao vào hả? Cút ra bên ngoài mang đến tớ..”

Choang....

Tiếng ly nước rơi xuống khu đất, những miếng vỡ với nước giá buốt cất cánh tung tóe.

“Phu nhân, con cái đơn thuần quan hoài cho tới sức mạnh của phu nhân, ko hề với ý gì không giống ạ.” Lương Nặc hấp tấp vàng phân tích và lý giải.

Lương phu nhân nhếch mép với nụ mỉm cười rét lùng coi thường bỉ và chế nhạo: “Xem coi tôi bị tiêu diệt chưa tồn tại đích không? Tôi thưa mang đến cô biết, bao gồm tôi bị tiêu diệt cút rồi, cô cũng chớ hòng nhưng mà sợ hãi được Bắc Minh gia.”

“Phu nhân, con cái ko hề mong muốn sợ hãi....” Lương Nặc đùng một cái tạm dừng, chỉ hoàn toàn có thể mượn ưu thế có một không hai của bạn dạng thân thích nhằm phân tích và lý giải tuy vậy cái nguyên do này thực hiện cô ko tự do chút nào: “Lẽ này phu nhân quên rồi, thiếu hụt gia vô tối trăng tròn xoe, ĐK có một không hai nhằm ko trừng trị bệnh dịch này đó là nằm trong con cái....”

“Câm mồm.” Bắc Minh phu nhân rắn rỏi cắt theo đường ngang câu nói. cô, nhị đôi mắt trừng trừng nhìn vô cái nhẫn bên trên tay cô: “Cô tưởng cô vẫn chính là Lương Nặc của ngày trước à? Cái thiết bị rẻ rúng rách rưới như cô giờ đây còn xứng danh nữa không?”

“Cô à....” Sắc phía Bắc Minh Dục tự nhiên trầm xuống, thưa nhấn mạnh vấn đề như mong muốn đề xuất với Bắc Minh phu nhân chớ thưa vượt lên trước xứng đáng như thế.

Lương Nặc chỉ biết cúi đầu gặm chặt lấy môi, đôi mắt đỏ au ọng lên, kiên quyết định nói: “Con biết là con cái ko trong trắng, ko xứng với thiếu hụt gia, mặc dù thế, con cái tiếp tục người sử dụng toàn bộ những gì con cái với với những gì chất lượng đẹp tuyệt vời nhất nhằm đối đãi thiếu hụt gia.”

“Vậy thì cần coi xem ông trời với đồng ý hỗ trợ cho cô với thời cơ này không!” Bắc Minh phu nhân vẫn khuôn mặt mày cuồng nộ nhìn Bắc Minh Dục, rồi quay trở lại nhìn cô với góc nhìn cảnh cáo, ko khách hàng sáo gì nói: “Lần trước lúc cô gặp gỡ chuyện, Lý đạo trưởng đã hỗ trợ cô bói một quẻ, giờ đây mệnh của cô ý vẫn trọn vẹn thay cho thay đổi, không hề phù phù hợp với Minh Dục nữa rồi, nếu như biết điều thì nên tách ngoài Bắc Minh gia càng cấp tốc càng chất lượng.”

“Sao...sao hoàn toàn có thể như thế được?” Lương Nặc đùng một cái ngửng đầu tròn xoe đôi mắt nghi hoặc nhìn Bắc Minh phu nhân, rồi lại cù đi ra nhìn Bắc Minh Dục: “Thiếu...thiếu hụt gia..câu nói. phu nhân thưa...là thiệt à?”

Bản mệnh của một nhân loại sao hoàn toàn có thể thay cho thay đổi được chứ? ko cần tức thì từ trên đầu ông trời vẫn quyết định sẵn rồi à?

Bắc Minh Dục vẫn lưu giữ đường nét mặt mày điềm tĩnh, tuy nhiên góc nhìn như vẫn thưa mang đến Lương Nặc câu vấn đáp.

Bản mệnh của cô ý thực sự vẫn thay cho đổi!

“Cô à! Cô vẫn còn đấy đang được bệnh dịch, chớ khích động, thời điểm ngày hôm nay con cái fake cô ấy sắp tới đây đó là mong muốn thưa với Cô, kể từ khi câu nói. Dự kiến của thương hiệu đạo trưởng này được tâm sự đã và đang rộng lớn nửa mon rồi, con cái không chỉ ko trừng trị bệnh dịch như thể với câu nói. ông tớ nhưng mà tập đoàn lớn cũng vẫn sinh hoạt thông thường không tồn tại ngẫu nhiên dịch chuyển gì, câu nói. Lý đạo trưởng, có thể gì vẫn chính là thiệt nên Cô chớ tin yêu.”

“ Như vậy, tức thị con cái mong muốn cút ngược lại ý tớ, lưu giữ cái đứa đàn bà tai ương này theo người đích không?”

“Lương Nặc ko cần là tai ương.”

“Bắc Minh Dục.” Lương phu nhân rộng lớn giờ với anh: “Con sẽ phải lưu giữ này lại theo người thực hiện mang đến tớ tức bị tiêu diệt cút con cái mới nhất can tâm đích không?”

Lương Nặc sợ hãi cho tới nút toàn thân thích run rẩy lên lẩy bẩy.

Từ trước cho tới ni sư ko lúc nào bắt gặp Bắc Minh phu nhân tức tức giận như vậy này với Bắc Minh Dục, vô trí ghi nhớ của cô ý bà tớ cũng ko lúc nào rộng lớn giờ gọi cả bọn họ thương hiệu anh.
“Cô à! Còn ghi nhớ Khi nhỏ Khi cô fake con cái về Bắc Minh gia, cô luôn luôn thưa với con cái rằng, căn số của con cái luôn luôn nằm trong tay con cái chứ không cần cần ông trời hoàn toàn có thể đưa ra quyết định được, cứ coi như vô người con cái với bệnh dịch kỳ lạ, tuy nhiên con cái vẫn hoàn toàn có thể đầu team trời chân giẫm khu đất đấy thôi, cho tới ngày thời điểm ngày hôm nay, chả lẽ cô lại bị một câu nói. Dự kiến nực mỉm cười cơ thực hiện mang đến lúc lắc chuyển?”

Xem thêm: trọng sinh hào môn anh hai đừng chạy

Bắc Minh phu nhân kể từ từ nhắm đôi mắt lại, ngực thở hổn hến không đúng định: “Từ Khi cô tớ xuất hiện nay, mái ấm tớ không tồn tại được lấy một ngày yên lặng ổn định, lẽ này trên đây ko cần là vấn đề minh chứng mang đến tính xác thực của câu nói. Dự kiến cơ à?”

“Vậy Cô mong muốn con cái thực hiện làm sao? Ly hít với cô ấy? rồi cưới một người phụ nữ giới thiên mệnh nhưng mà con cái ko hề thích?”

Bắc Minh phu nhân với đường nét mặt mày cơ là vấn đề đương nhiên rồi lại thốt lên: “Sau cơ sinh mang đến tớ một đứa con cháu, tớ cũng chẳng sinh sống được bao nhiêu năm nữa, nếu như không sinh con cháu mang đến tớ đến thời điểm bị tiêu diệt tớ cũng ko nhắm được đôi mắt.....”

Nghe nhị người bọn họ thủ thỉ cùng nhau, Lương Nặc bắt chặt tay đau xót.

Đây đó là kết viên của nhị người bà xã trước của Bắc Minh Dục sao?

Bản mệnh đùng một cái thay cho thay đổi, bị Bắc Minh Dục ruồng quăng quật, nhằm đảm bảo an toàn kín về sự trừng trị bệnh dịch vô tối trăng rằm của Bắc Minh Dục, ngay tắp lự bị fake cho tới khám đa khoa thần kinh trung ương, như thế thì tiếp tục chẳng với ai tin yêu vô câu nói. của một người bị thần kinh trung ương.

Là như thế ư?

Con tim Lương Nặc đùng một cái như sầm uất cứng lại, rét buốt như bị ngừng hoạt động.

Bắc Minh Dục cảm biến được xúc cảm của Lương Nặc, anh fake tay bắt lấy bàn tay nhỏ nhỏ nhắn của cô ý, kiên quyết định nói: “Cô à! Trước trên đây con cái vẫn thưa qua quýt một thứ tự rồi, nếu như con cái với con cái, thì chắc chắn tiếp tục là vì Lương Nặc sinh! Bây giờ con cái và cô ấy tiếp tục bên cạnh nhau minh chứng mang đến cô thấy, bạn dạng mệnh của cô ý ấy ko hề thay cho thay đổi.”

Nói kết thúc, anh ngay tắp lự lôi tay Lương Nặc ra đi ngoài, Bắc Minh phu nhân tức điên lên, gạt vớ những thiết bị bên trên bàn cạnh bên chóng bệnh dịch xuống bên dưới khu đất.

Vú Hà hấp tấp vàng tiến bộ lên phần bên trước Lương Nặc Khi nhị người bước đi ra, nhìn chằm chằm cô với góc nhìn trách cứ móc: “Thiếu gia, cơ đó là người vẫn nuôi chăm sóc cậu mươi bao nhiêu năm đấy! vậy nhưng mà cậu lại vì thế một đứa đàn bà nhưng mà thực hiện như thế.”

“Đợi tôi và Lương Nặc sinh mang đến Cô tôi một đứa con cháu thì toàn bộ những chuyện này đều tiếp tục trở nên vượt lên trước khứ!”

Khuôn mặt mày Lương Nặc đùng một cái đỏ au bừng lên, cúi mặt mày xuống, lấp giấu quanh sự cảm động vô hai con mắt ngấn nước, cô cứ suy nghĩ chắc chắn Bắc Minh Dục tiếp tục quăng quật rơi cô, không những vì thế câu nói. Dự kiến của Lý đạo trưởng mà còn phải tự sự nhất quyết phản đối của Bắc Minh phu nhân.

Thế tuy nhiên, anh ko cần người như vậy!

Vừa về cho tới căn chống ở ngự cảnh viên, cho tới đèn chống còn còn chưa kịp nhảy, anh bế phóc cô lên, ôm chặt cô ghì sát vô khung người bản thân rồi hít cô như 1 thương hiệu thú điên.

Bàn tay anh chạy từng khung người cô, tiếp cận đâu cũng thực hiện mang đến Lương Nặc run rẩy lên.

“Nặc Nặc, thưa cút, bảo rằng em ko hề sợ hãi tôi!”

Trong tích tắc xúc cảm tràn trề như thế, anh hứng lấy quai hàm cô, đùa đùa với làn tóc cô, rồi nhìn cô như xay cô cần thưa, Lương Nặc nhìn anh với góc nhìn vô tôi, bất lực nhìn anh rồi tái diễn lời nói của anh: “Em ko sợ hãi anh....”

Nhưng cô sợ hãi vì thế những câu nói. thưa cơ nhưng mà sợ hãi anh!

“Nói mang đến tôi biết, Đổng Hàn Thanh này đó là thiết bị rác rưởi rưởi đúng không nhỉ, hắn tớ chỉ là 1 trong những con cái loài chuột luôn luôn nằm trong bóng tối nhưng mà nhằm mục đích lấy đi những loại của những người khác!”

Lương Nặc nhăn mặt mày, nhìn anh với một chút ít khó khăn hiểu cùng với sự miễn chống, gặm răng nhưng mà ko biết nên thưa thế này mới nhất cần.

Bắc Minh Dục mỉm cười hắt đi ra một giờ, tạm dừng từng hành vi.

“Nói! Có cần vậy không?”

“Em...aaaa.” toàn thân thích Lương Nặc bị khung người đồ sộ rộng lớn của anh ấy thực hiện mang đến không thở được, cô như mong muốn nhảy khóc cả đi ra tuy nhiên Bắc Minh Dục ko hề với ý muốn buông buông tha mang đến cô, chỉ hoàn toàn có thể há mồm nói: “Đổng....Đổng Hàn Thanh này đó là thiết bị rác rưởi rưởi, hắn tớ chỉ là 1 trong những con cái loài chuột luôn luôn nằm trong bóng tối......”

Bắc Minh Dục mỉm mỉm cười sung sướng, khi thì tục tằn hít cô, khi thì nhẹ dịu vuốt ve sầu cô.

Cả một tối cơ, vô căn chống tĩnh mịch vang lên giờ khi cao khi thấp, khi niềm hạnh phúc khi đau nhức của những người đàn bà....

Lương Nặc sáng sủa ngày bữa sau tỉnh dậy, toàn thân thích cô như tách đi ra trở nên từng phần, , cô cù đi ra lườm Bắc Minh Dục.

“Tất cả là bên trên anh! Anh coi....” cô chỉ vô môi và cổ: “toàn là vết tích tự việc anh hít vượt lên trước tục tằn, thê này làm thế nào em dám lên lớp?”

“Thế thì ko cút nữa! Có gì trở ngại đâu.”

Bắc Minh Dục Open tủ ăn mặc quần áo lôi đi ra nhị bộ quần áo vứt mang đến cô: “Hai thời nay tôi đang không cho tới công ty lớn rồi, thời điểm ngày hôm nay cần cho tới nhằm xử lý một số trong những việc làm, ban đêm em ko cần thiết đợ tôi đâu.”

“Anh...” Lương Nặc nhăn mặt mày lại giận dỗi.

Xem thêm: phu nhân hôm nay chị đã thích em chưa

Bắc Minh dục vừa vặn thắt kết thúc cavat thì bắt gặp biểu cảm cơ bên trên mặt mày teo, anh nhảy xẻ lên cái chóng hít vô cổ cô âu yến, ko không còn, còn rẽ sát vô tai cô nhắc nhở.

“Nhớ câu nói. em thưa tối qua quýt đấy, tách rời cái thương hiệu Đổng Hàn Thanh rác rưởi rưởi cơ ra!”

Lương Nặc: “....” tối qua quýt cô vẫn thưa những gì? Cô đều quên không còn cút đã đạt được không?