đọc truyện cố tổng lại phát điên rồi

Tại sao ư…

Khiết Thần nhìn khuôn mặt mũi khá tương đương Hứa Tịnh Nhi của Triển Vọng một khi. Đôi đôi mắt anh tối sầm, ánh lên vẻ sợ hãi. Chỉ đem điều vài ba giây sau, toàn bộ đã và đang được đựng ỉm cút. Anh nhếch mồm lênh láng rét mướt lùng; “Vấn đề này em tránh việc hỏi”.

Bạn đang xem: đọc truyện cố tổng lại phát điên rồi

“Hừ”.

Hứa Triển Vọng phụt cười cợt, phất tay và đấm vô mồm Khiết Thần. Máu tươi tắn rỉ rời khỏi điểm khóe mồm. Cậu thuận tay túm chặt lấy phần cổ áo của anh ý, ném anh qua loa một phía, còn bản thân thì đứng lên tiếp sau đó đè đầu gối lên trên người anh.

“Khiết Thần, tôi đang được rất rất tôn trọng anh rồi. Anh từng là anh rể tuy nhiên tôi lựa chọn, tuy nhiên giờ, anh ko xứng.

Hứa Triển Vọng nhìn khuôn mặt mũi rét mướt như băng của Khiết Thần, thiệt chỉ ham muốn đấm mang đến anh tăng vài ba vạc. Cậu tức tức giận nhìn anh thường xuyên chăm và nghiến răng nói: “Dù chị từng thực hiện sai điều gì, giờ anh đang được cưới chị ấy thì nên xử thế đảm bảo chất lượng với chị ấy mới mẻ nên. Vậy tuy nhiên sản phẩm thì sao? Từ khi cưới về, anh luôn luôn khiến cho chị của tôi nên chịu đựng uất ức, khổ cực. Anh ko quá nhận thân mật phận của chị ý ấy, còn dây dính với phụ phái nữ ở phía bên ngoài, khiến cho chị bị rơi rụng mặt mũi, không tồn tại điểm đứng”.

Khiết Thần lặng ngắt ở bên dưới khu đất. Anh ko phản kháng, ko giãy đạp giụa, cũng ko phản bác bỏ.

Thấy thế, Hứa Triển Vọng càng tức tức giận hơn: “Tôi không thể là thằng nhóc của tía năm vừa qua nữa. Tôi đang được trưởng thành và cứng cáp, rất có thể bảo đảm chị của tôi rồi. Anh xử thế ko đảm bảo chất lượng thì tôi tiếp tục fake chị ấy cút, sẽ không còn khiến cho anh thám thính và đe chị ấy nữa!”

Lúc bà Hứa và Hứa Tịnh Nhi đem trái cây rời khỏi thì chỉ thấy bản thân ông Hứa ngồi ngoài phòng tiếp khách. Bà Hứa nghi hoặc hỏi: “Khiết Thần và Triển Vọng đâu rồi?”

Ông Hứa đang được coi truyền hình thẳng ngước nhìn bà Hứa và trả lời: “Người con trẻ ngồi lâu ko chịu đựng được nên ra bên ngoài chuyển động rồi”.

“Chuyện này…”, bà Hứa chau ngươi.

Xem thêm: truyện yêu hận triền miên

“Thằng Triển Vọng ghét bỏ Khiết Thần vì vậy. Hai người ở cùng với nhau, ko chừng này lại đắc tội với Khiết Thần. Sao ông rất có thể nhằm nhị người ở cùng với nhau được chứ”.

Bà Hứa nhâm nhẩm rồi rằng với Hứa Tịnh Nhi: “Con mau ra bên ngoài coi. Mà u rằng này, con cái là chị nên khuyên răn em nhiều một chút ít. Sau này tuy nhiên nó còn tồn tại trở thành con kiến thì Khiết Thần cũng tiếp tục thấy phản cảm. Tới khi bại liệt nên thực hiện thế này đây?”

Vừa rằng bà một vừa hai phải phàn nàn.

“Không làm những gì được đám đàn bàn phía bên ngoài thì tối thiểu cũng nên suy xét cho tới mái ấm gia đình, nghĩ về cho tới em con cái chứ. Bao năm vừa qua, dạy dỗ mang đến con cái đều công ly cả”.

Dù bà rằng rất rất nhỏ thì Hứa Tịnh Nhi vẫn nghe thấy rõ rệt.

Tay cô đang được nuốm đĩa để hoa quả khẽ lập cập lên. Cô cúi xuống vài ba giây, cố nở nụ cười cợt mặc nhiên và nói: “Con đi kiếm bọn họ”

Hứa Tịnh Nhi bịa đặt đĩa để hoa quả xuống và cù người tách cút.

Sau sống lưng, ông Hứa tức tức giận rằng bà Hứa: “Bà lại giở thói rồi nên không? Bớt rằng cút vài ba câu thì thực hiện sao? Con loại trở ngại lắm mới mẻ về mái ấm được một lần!”

Xem thêm: vo thuong tien de

Bà Hứa ko chịu đựng xoàng xĩnh miếng: “Vâng vâng vâng, chỉ mất tôi là kẻ xấu xí. Nếu ko nên vì như thế loại mái ấm chúng ta Hứa này, vì như thế nam nhi của tất cả chúng ta thì tôi đem cần được phiền lòng cho tới vậy không? Ông còn trách móc tôi? Sao ông ko trách móc bản thân không có tác dụng, ko phụ trách nổi việc mái ấm đi!”

Hứa Tịnh Nhi quẹo qua loa một góc nhỏ cho đến lúc không nghe thấy điều của bà Hứa nữa thì cô mới mẻ ngấc đầu. Cô hít một tương đối thiệt thâm thúy, nỗ lực mỉm cười cợt, rồi đựng bước tiến về phía mái ấm thể dục thể thao.

Lúc cô xuất hiện, cảnh tượng trước đôi mắt khiến cho cô sững sờ.