ngã vi trụ vương chi ngạo khiếu phong thần

                                    
                                              

CHƯƠNG 95: PHÙ DU CHI CHÍ ! ĐÁT KỶ ĐÍCH TÚC MỆNH Mẹ con cái Tô thị biết đại nàn tới đây, lại ôm nhau khóc ròng rã một trận. Tô Đát Kỷ đợi thân mẫu mệt rũ rời thiếp cút, nhắn gửi thám thính hạ nhân phục thị cảnh giác, bất tri bất giác tiếp cận nhập hậu hoa viên, ko ngoài thở vắn than thở dài: "phù du chi vũ, hắn thông thường sở sở, tâm chi ưu hĩ, vu trượt quy xử? phù du chi dực, thải thải quần áo, tâm chi ưu hĩ, vu trượt quy tức? phù du quật duyệt, quỷ hắn như tuyết, tâm chi ưu hĩ, vu trượt quy thuyết?" ( * )
Nha trả đứng hầu một phía chen mồm hỏi: "tiểu thư lời nói này còn có nghĩa gì vậy? phù du là con cái gì?"
Hàng ngày Đát Kỷ đều cư xử rất tuyệt với hạ nhân, nên cũng ko không dễ chịu, lý giải nói: "đây là bài bác thơ phù du nhập Đại Thương Lễ Nhạc của Thiên tử, phù du là một trong những loại trùng cổ xưa, sáng sủa sinh chiều bị tiêu diệt, sinh sống ko qua chuyện nửa đêm…"
Nha trả đâu hiểu Đát Kỷ đang được người sử dụng phù du ám chỉ vận mệnh bản thân, mơ hồ nước gật đầu. Đát Kỷ biết nó không hiểu biết nhiều, mỉm cười cực khổ nói: "em hãy về phòng ngủ ngơi, nhằm tao ở phía trên nghỉ dưỡng một lát".
"Người như phù du, sớm sinh chiều tử…", Tô Đát Kỷ nom thân thuộc hình ảnh tuyệt mĩ của tôi phản chiếu nhập ao: "có lẽ ngày mai cũng ko nhận ra người trong tim nước nữa…"
Giọng trình bày u ân oán, khiến cho người thương xót.
Đột nhiên một giọng nữ giới tử vang lên trên bề mặt tai nàng: "tiểu thư cảm khái phù du, đem biết tâm tình của phù du?"
Tô Đát Kỷ liếc mắt nom tư phía xung xung quanh, ko trị sinh ra ai, hãi kinh nói: "ngươi là yêu thương vật phương nào là, dám cho tới hầu phủ thực hiện loạn? còn ko mau tách cút, nếu như không ắt bắt gặp tai ách!"
Thanh âm nữ giới tử tựa hồ nước đem theo dõi dụ hoặc vô hạn, khiến cho người ko dậy nổi địch ý: "tiểu thư đừng nên kinh hoàng hãi, tao không tồn tại ác ý. Ta là Thanh phong tiên tử, vô hình dung vô tướng mạo, tình cờ nghe đái thư buồn phụ thân thở lâu năm, trong tâm ko nỡ nên quánh ý cho tới gặp".
Tô Đát Kỷ đem chút thiếu tín nhiệm lai lịch thực sự của Thanh phong tiên tử này, tuy nhiên cũng ko nhịn nổi căn vặn một câu:"vừa rồi thượng tiên trình bày tâm tình phù du Có nghĩa là gì?"
"Phù du vốn liếng là loại đái trùng bên dưới nước, tuổi tác lâu ước lượng 3, 5 năm cho đến khi biến đổi sinh rời khỏi nhì cánh, cất cánh lên ko trung thành với chủ phù du chân chủ yếu, tuy nhiên phù du vẫn hóa cánh, ngày bị tiêu diệt cũng ko bao xa vời. Cho mặc dù như thế, phù du vẫn ko ân oán ko hối hận hận, một lòng hóa cánh, chỉ việc một xung khắc cất cánh nhập trời khu đất, đâu cần thiết kinh hoàng chi, đấy cũng chính là ý chí của phù du".
Tô Đát Kỷ mưu trí lan tuệ, tức thì đốn ngộ: "chỉ cần thiết vẫy cánh ko trung, mặc dù duy nhất phút huy hoàng, cũng ko ân oán ko hối…"
Thanh âm dụ hoặc cơ lại vang lên: "bổn tiên tử một vừa hai phải căn vặn chuyện thanh phong(hỏi gió), biết nguyên do đái thư phiền óc, ko biết đái thư đem nguyện ý giải trừ họa kiếp của Ký châu?"
Thân hình Đát Kỷ khẽ lập cập, cuống quýt vàng hỏi: "thượng tiên đem diệu pháp gì?
"
Tình thế trước đôi mắt khí số Ký châu đã không còn, chỉ kinh hoàng càng thêm thắt gian dối nan…", giọng nữ giới tựa hồ nước đem chút bởi dự: "trừ phi…"
Đát Kỷ nghe còn tồn tại mong muốn, cuống quýt vàng căn vặn Thanh phong tiên tử. Chỉ nghe người này thở lâu năm một giờ đồng hồ, nói: "
trừ phi đái thư nguyện ý mất mát tính mệnh mới mẻ rất có thể cứu giúp được Ký châu, trừ sử dụng phương pháp này, không hề phương án khác!".
Tô Đát Kỷ trầm mang trong mình một trận, lộ nụ mỉm cười thê lương: "
nếu là mất mát bản thân tôi tuy nhiên rất có thể cứu giúp được phụ kiểu mẫu huynh trưởng, rất có thể cứu giúp được con cái dân Ký châu, Đát Kỷ sao tiếc loại mạng nhỏ này? cũng có thể được như phù du, vẫy cánh thăng ko, mặc dù sớm sinh chiều bị tiêu diệt, cũng ko uổng một kiếp này".
Thanh âm cơ rất là khích động, như đang được cố lốt diếm điều gì cơ, tiếng nói thay đổi trở thành giờ đồng hồ thở dài: "
đã là như thế, van nài đái thư bình ổn định tinh thần, tiếp nhận diệu pháp của ta…"
Bóng hình xinh rất đẹp trong tim nước cơ đùng một phát lảo hòn đảo, kể từ từ trượt xuống, như hoa lá một vừa hai phải tàn, cả trời tối sao khuya lấp láy như nhỏ nước đôi mắt tống biệt, chỉ mất vầng trăng thân thuộc trời cơ vẫn sáng sủa lù mù mờ như cũ.
Rất lâu, Tô Đát Kỷ rốt cuộc vực lên, vẫn chính là tư dung tuyệt thế cơ, đơn thuần thân thuộc lông ngươi sinh ra một tia mừng rỡ, một giờ đồng hồ nữ giới tử vang lên kể từ mặt mũi cạnh: "
chúc mừng tỷ tỷ đại công cáo trở thành, giờ đoạt xá Đát Kỷ, vẫn rất có thể thực hành túng thiếu kế tiếp của nương nương".
"
Không suy nghĩ lại thuận tiện như vậy!", Đát Kỷ mỉm cười nhạt nhẽo một giờ đồng hồ, nụ mỉm cười đối với thông thường càng thêm thắt yêu thương mị: "tiếc là yêu thương thân thuộc của tao đã biết thành diệt, mặc dù thân thuộc thể này cực kỳ hoàn hảo, tuy nhiên thủy công cộng vẫn chính là phàm thể, pháp lực tụt giảm mạnh, thực là xứng đáng tiếc".
Một giọng nữ giới không giống mỉm cười nói: "
tỷ tỷ ko cần thiết phiền óc, được nương nương truyền mang đến Thiên yêu thương túng thiếu thuật, mặc dù là phảm thể cũng rất có thể dùng yêu thương thuật, chỉ việc tu luyện vài ba năm, lấy vẹn toàn thần trọn vẹn dung phù hợp với thân thuộc thể này, khi cơ đối với yêu thương thân thuộc thời xưa càng thêm thắt lợi hại".