nhất kiến khuynh tâm truyện

Chương 35: Nhất Kiến Khuynh Tâm
Edit: Blue Baby | Team Táo Vị Chuối

“Ký Trầm ko rỉ tai cả ban đêm rồi.” Bà nội thở nhiều năm một khá.
Bà một vừa hai phải phiền lòng còn luôn ghi nhớ quở trách cứ ông cụ Phó: “Ông già nua hồ nước vật dụng rồi! Ông đi kiếm Du Khuynh, vướng gì ông nhất quyết trình bày với Ký Trầm hả? Đả kích nó ông cực kỳ đem cảm hứng trở thành tựu đích không?”

Bạn đang xem: nhất kiến khuynh tâm truyện

Nhìn con cháu trai ngồi yên tĩnh như thóc bên trên sô trộn, trong tâm bà ko tự do.
Ông cụ Phó lấy bánh trôi ở bên trong gầm tủ rét ra: “Bà trình bày như thế là ko trình bày lý rồi. Gì tuy nhiên gọi là tôi công kích nó, tôi cảm nhận thấy cực kỳ đem trở thành tựu?”
Nước vào trong nồi lạnh lẽo lên sôi “ùng ục ùng ục”.

Hơi lạnh lẽo đẩy nắp nồi kêu lạch cạch. Bà nội giở nắp rời khỏi, khá nước phả lên.

Ông cụ Phó thả bánh trôi nhập nồi: “Ông già nua rộng lớn tuổi hạc như tôi ko màng mặt mày mũi đi kiếm cô nàng rộng lớn nhị mươi tuổi hạc người tao nhằm thương thảo, còn ko cho những người tao rỉ tai. Khi bại liệt tôi chẳng biết nhằm mặt mày mũi ở đâu, truyền ra bên ngoài khiến cho người tao người mang lại.”

Nghĩ cho tới cảnh ở quán coffe thời điểm hôm nay, cho tới giờ ông hãy còn cảm nhận thấy xấu xa hổ.
“Tôi bên trên vì thế ai chứ? Còn ko nên bên trên vì thế nó sao?”
“Cơ hội hoàn toàn có thể tranh giành giành tôi tiếp tục tận mức độ chuồn tranh giành rồi, tuy nhiên Du Khuynh ko chịu đựng khuất phục. Nếu tiếp tục như thế, người xem cũng chớ tiêu tốn lãng phí thời hạn mặt khác, còn nếu như không càng nhún càng sâu sắc.”
Ông chũm muôi khuấy bánh trôi.
“Xưa giờ tôi trước đó chưa từng xuống phòng bếp, thời điểm hôm nay nấu nướng bữa khuya mang lại nó, nó nên biết số lượng giới hạn đi!”

Phó Ký Trầm cho tới ngôi nhà ông nội được một khi rồi, từ trên đầu cho tới cuối cứ nhìn Smartphone thất thần. Bữa khuya nấu nướng kết thúc rồi, bà nội gọi anh nhập phòng tiếp khách ăn cơm trắng.
Phó Ký Trầm nhìn bữa khuya nhập bát: “Buổi tối ăn bánh trôi ko hấp thụ.”
Ông cụ Phó fake đũa mang lại anh, “Có ăn là ko tệ rồi, còn ở bại liệt tuyển chọn cá lựa chọn canh!” Ông ngồi xuống cạnh Phó Ký Trầm, “Nói chuyện trực tiếp thắn với Du Khuynh rồi à?”
“Vâng.”
Ông cụ Phó gật gù đầu: “Nói rời khỏi là được rồi. Đừng dây dính ko dứt nữa.”
Bánh trôi nhân mè đen thui, vừa thơm vừa ngon quyến rũ. Phó Ký Trầm ăn chẳng đem vị gì.

Ông cụ Phó chẳng nhiều tiếng, nhắm đôi mắt, nhị tay xoa huyệt thái dương. Nhọc lòng chuyện hôn nhân gia đình của con cái con cháu thực sự hao tốn tinh nghịch lực, nhị thời nay bị tức ngủ ko ngon.

Ông chẳng hiểu nổi tâm trí của Du Khuynh, tuy nhiên cũng chẳng quan trọng dò xét làm rõ, chẳng tương quan cho tới ông. Nhưng ông càng không hiểu biết nhiều, đứa con cháu trai bản thân giáo dục luôn luôn lý trí điềm tĩnh, Để ý đến quyền lợi được tổn thất, ko hành sự tục tằn. Sao bị tình thương buộc ràng vậy chứ.

Phó Ký Trầm chỉ ăn nhị viên bánh trôi thì buông đũa.

Truyện được đăng bên trên trang taovichuoi.wordpress người xem rẽ ngôi nhà chủ yếu công ty của tụi mình hiểu nhằm cỗ vũ tụi mình có không ít động lực rộng lớn nhé!

Bà nội biết ông con cháu nhị người dân có chuyện mong muốn trình bày, còn nếu như không nửa tối nửa hôm bên dưới trường hợp con cháu trai vất vả như thế chắc chắn chẳng qua loa trên đây làm cái gi, tuy nhiên ông cụ cũng ko ngồi trước bàn ăn chẳng chịu đựng chuồn. Bà dọn chén bát nhập phòng bếp, bảo người thực hiện nhập ngôi nhà chuồn nghỉ ngơi không còn.

Ông cụ Phó há miệng: “Cháu cho tới chất vấn tội à?”
Phó Ký Trầm xoa tay: “Qua trên đây ăn bữa khuya không tính phí.”
“Ha ha. Còn ko đầy đủ chi phí xăng chạy cho tới chạy tháo lui của con cháu. Không đem hạ tầng.”
Ông cụ Phó chậm chạp rãi ấn huyệt đạo thái dương đem tiết tấu.
“Đêm ni Du Khuynh vạch rõ rệt số lượng giới hạn với con cái rồi. Còn là vạch rõ rệt nhập hiện trạng hi hi ha ha nữa. Sau này năm giờ ko cho tới đón con cái nữa, nếu như đem liên hệ cũng chính là vì thế chuyện công.”
“Xe của con cái, cô ấy trả lại con cái rồi, nguyên do là chi phí xăng quá cao lái ko nổi.”
“Đồ đạc cô ấy nhằm ở căn hộ con cái ở cũng lấy chuồn không còn rồi, trình bày mới gần đây không còn ăn mặc quần áo đem.”
“Trong bao nhiêu mon ở cùng cả nhà, cô ấy chi tiêu của con cái ko cho tới nhị trăm vạn, tuy nhiên trước bại liệt cô ấy mong muốn mướn con cái một tuần làm mướn mang lại cô ấy tiếp tục gửi một trăm chín mươi lăm vạn, sòng phẳng phiu.”
“Cô ấy sửa chú thích wechat của con cái trở thành Phó tổng.”
“Móc chiếc chìa khóa tặng con cái cũng đòi hỏi về rồi.”
Phó Ký Trầm vò khăn giấy má nhập tay ném nhập thùng rác rưởi, anh đứng dậy: “Ông nội, ông với bà nghỉ dưỡng sớm, còn về trên đây ạ.”

Anh chũm áo khóa ngoài tách ngoài. Sáng tinh sương, Phó Ký Trầm về cho tới căn hộ.
Giày vò cả ban đêm, nước ngoài trừ không dễ chịu, việc làm còn tồn dư ở đấy.
Tắm cọ kết thúc, Phó Ký Trầm cho tới thư chống tăng ca.
Bên PC đem bày phụ thân cuốn sách Tần Mặc Lãnh tặng anh.
“200 Câu Chuyện Cổ Vũ Tinh Thần Đàn Ông Thất Tình Nên Đọc”, vô cùng lóa mắt.

Hôm loại tư, Du Khuynh vẫn dậy khi năm giờ như thông thường lệ. Sắc trời vẫn còn đấy cực kỳ tối. Từ nhập ngôi nhà ra đi, dông rét tách domain authority tách thịt, nhập lồng mũi tràn rời khỏi khá lạnh lẽo. Không ngờ ông cai quản gia còn dậy sớm rộng lớn cô, đang được luyện quyền buổi sáng sớm nhập sảnh.

“Tạch tạch”, giờ xe pháo khá nổ máy.
Lúc này cai quản gia mới mẻ lưu ý cho tới Du Khuynh tiếp tục thức dậy rồi, “Sao dậy sớm như vậy? Con còn ko bữa sớm nữa.”
Du Khuynh xua xua tay: “Sau này sẽ không cần thiết thực hiện bữa sáng sủa mang lại con cái đâu, con cái cho tới công ty lớn ăn.”
Một nắng và nóng nhị sương, xe pháo khá lái thoát ra khỏi sảnh. Cô gửi ngôi nhà rồi. Tại mãi khu vực Cá Tinh cũng không đúng, cô gửi về Nhà biệt thự ở nằm trong phụ thân.

Lần trước tiên đi làm việc kể từ ngôi nhà mới mẻ ko biết đàng nên tốn từng nào thời hạn, Du Khuynh biên chép lại không còn rồi. Hai mươi kiểu mẫu phút, xe pháo lái nhập bến bãi đỗ xe pháo tầng hầm dưới đất của công ty lớn luật. Giờ là rộng lớn năm giờ sáng sủa. Nếu vấp nên giờ du lịch khi đi làm việc hoặc tan ca sợ hãi là trong khoảng nửa giờ mới mẻ cho tới điểm được.

Hôm ni hứa với Thạc Dữ chuồn technology Tân Kiến bắt gặp Kiều Duy Minh.
Du Khuynh đem theo gót túi làm hồ sơ đựng tư liệu và ăn ý đồng, Tần Dữ ko cho tới, cô há bạn dạng ghi lưu giữ sở trường của nam nhi Kiều Duy Minh rời khỏi coi. Sáu giờ rưỡi, Tần Dữ cho tới. Cửa văn chống Du Khuynh không ngừng mở rộng, anh tao gõ nhẹ nhõm cửa ngõ nhị loại rồi chuồn nhập.

Trên bàn, phụ thân con cái mèo thần tài thời điểm hôm nay được xếp ngay lập tức ngắn ngủn chỉnh tề một sản phẩm hàng loạt thực hiện trách nhiệm, đem điều mặt mày của bọn chúng đều xoay nhập tường, sườn lưng hướng ra phía ngoài cửa ngõ.

“Cô bịa đặt như thế còn hút tài gì nữa?” Tần Dữ trình bày đùa.

Du Khuynh tắt PC, đem áo dông lên. “Không đem khế ước niềm tin, đang được trừng trị bọn chúng úp mặt mày nhập tường tâm trí.”
Tần Dữ cười: “Úp mặt mày nhập tường tâm trí ko đầy đủ, còn nên trừng trị ghi chép một ngàn chữ thư ăn năn lỗi.”

“Ý này sẽ không tệ.” Du Khuynh treo túi xách tay lên, chũm theo gót túi văn kiện: “Đi thôi, còn nên cho tới tập đoàn lớn Phó Thị đón người nữa.”
“Đón ai?”
“Kiều Dương.”
Tần Dữ gật gật đầu, chẳng chất vấn nhiều.
Hai người nằm trong thoát ra khỏi cửa ngõ.
Lúc đợi cầu thang máy, anh tao nhìn cô chằm chằm bao nhiêu giây, một vừa hai phải rồi cứ cảm nhận thấy đem ở đâu ko thông thường. Giờ mới mẻ vạc hiện tại thời điểm hôm nay cô ko đem vật dụng đồng phục.

Áo đem nhiều năm color hồng xám sương. Tóc buộc đuôi ngựa cao. Đẹp loại êm ả yên tĩnh tĩnh. Cùng với cảm hứng tiên khí đã có sẵn bên trên người. Anh tao lạ lẫm thấy cô ăn diện như thế.

Nếu ko nên hiểu quả đât cô, biết năng lượng nhiệm vụ cô mạnh. Chứ ko với cơ hội ăn diện hiện nay của cô ý rất đơn giản tạo ra cho những người tao tuyệt hảo trước tiên đó là lọ hoa sứ cực kỳ thời thượng.

Du Khuynh nghiêng mặt mày qua: “Luật sư Tần, anh mong muốn trình bày gì?”
Tần Dữ trình bày thẳng: “Trường ăn ý thời điểm hôm nay trang nghiêm, sao cứ lựa chọn đem bộ đồ quần áo dễ thương và đáng yêu thục phái nữ như vậy?”
“Dùng vẻ đẹp hủy diệt điều ác.”
“…….”

Xem thêm: tiền của bản cung hoàng thượng cút

Thang máy cho tới, Du Khuynh sải phi vào trước, Tần Dữ theo gót sau.
Anh tao lại nhìn cái áo khóa ngoài nhiều năm bên trên người cô: “Chiếc áo này của cô ý mua sắm ở đâu thế? Tôi mong muốn mua sắm mang lại cô ấy một cái.” Nước domain authority của cô ý ấy tương tự với Du Khuynh, Trắng cho tới lóa mắt, đem nhập chắc chắn cực kỳ đẹp nhất.

Du Khuynh khan hiếm khi chén bát tai ác một lần: “Bạn gái à?”
Tần Dữ do dự bao nhiêu giây rồi gật gật đầu. Du Khuynh trình bày thương hiệu mang lại anh tao.
Tần Dữ nghe cong: “Bỏ chuồn. Một cái áo chục bao nhiêu vạn, tặng cô ấy, cô ấy cảm nhận thấy quá vướng ko nỡ đem.”

Du Khuynh đề nghị: “Vậy thì anh hoàn toàn có thể chuồn bịa đặt may, mặt mày Paris đem thật nhiều văn chống thao tác đáng tin tưởng nhiều năm. Giá cả giá bán đắt hơn trở thành phẩm vội vàng bao nhiêu phiên, đem điều người thông thường không sở hữu và nhận rời khỏi thương hiệu bại liệt. Nếu anh cần thiết tôi hoàn toàn có thể đề cử bao nhiêu điểm mang lại anh.”

Chủ ý này sẽ không tệ. Tần Dữ: “Đợi bận vụ này kết thúc tôi tiếp tục thông qua đó một chuyến, bịa đặt mang lại cô ấy tăng bao nhiêu cỗ.”

Du Khuynh khó khăn tuy nhiên tưởng tượng được Tần Dữ thông thường hoặc trang nghiêm cùng theo với góc nhìn sắc bén bại liệt sẽ sở hữu được một phía êm ả thế này. Nhìn thấy ăn mặc quần áo đẹp nhất, phản xạ trước tiên đó là mong muốn mua sắm mang lại nữ giới. Còn mong muốn mua sắm l tăng bao nhiêu cỗ.

Tần Dữ là kẻ gánh sắc đẹp của công ty lớn bọn cô. Đảo đôi mắt nhìn từng pháp giới, chẳng bao nhiêu ai hoàn toàn có thể đàn áp được mức độ hấp dẫn của anh ý tao. Mỗi phiên mặt mày môi giới đem khuôn khổ, người trước tiên những cô nàng nhập đoàn group nghĩ về cho tới đó là Tần Dữ, vẻ đẹp hoàn toàn có thể ăn, nhìn nhìn thôi cũng chăm sóc đôi mắt xua tan mệt rũ rời. Lúc anh tao thao tác trang nghiêm càng đốn trượt biết bao cô nàng si tình.

Dưới lầu, tài xế tiếp tục đợi sẵn ở bại liệt rồi.
Tần Dữ chất vấn Du Khuynh: “Về số chỗ ngồi đem quan trọng đặc biệt bố trí gì không? Sau khi đón người, cần thiết tôi kết hợp gì không?”
Du Khuynh: “Anh ngồi ghế phụ, cho tới khi quan trọng anh nhắn tin nhắn mang lại tôi.”

Cô trình bày thời hạn ví dụ với anh tao.
Lúc sắp tới đây tập đoàn lớn Phó Thị, Du Khuynh nhắn tin nhắn mang lại Kiều Dương: [Giám đốc Kiều, chục phút sau tôi cho tới bên dưới lầu tập đoàn lớn Phó Thị những cô.]

Kiều Dương đang được ở văn chống Phó Ký Trầm, ngày hôm qua Du Khuynh gọi năng lượng điện mang lại cô mong muốn bắt gặp người phụ trách cứ của công ty lớn bảo cô chuồn nằm trong, đem vài ba yếu tố về mặt mày tài vụ cần thiết cô so sánh.
Không biết bao nhiêu giờ mới mẻ hoàn toàn có thể về, cô cho tới van nài Phó Ký Trầm nghỉ ngơi phép tắc, mang 1 hội nghị ko dĩ nhiên về kịp nhằm nhập cuộc.
“Du Khuynh hứa em?”
Phó Ký Trầm ngấc đầu.
“Ừm. Có tương quan cho tới khuôn khổ góp vốn đầu tư bại liệt.” Kiều Dương đoán, “Có thể là thẩm toan, trạng sư Du bắt gặp nên yếu tố hóc búa này bại liệt.”

Phó Ký Trầm ko tiếp tiếng. Bầu không gian nhập văn chống bỗng nhiên rét xuống. Kiều Dương ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì. Cô ấy cũng ko trình bày sai điều gì. Ra ngoài với Du Khuynh, cô ấy là vì thế việc làm cả. Nửa phút trôi qua loa, Phó Ký Trầm vẫn không nói.

Tầm đôi mắt Kiều Dương ngừng bên trên mặt mày anh, bao nhiêu giây sau cô ấy lại lặng lẽ dời chuồn. Lúc anh rét mặt mày nằm trong ghẻ lạnh đem lực sát thương cực mạnh. Mỗi phiên há họp, nếu như anh đột ngột lạng lẽ, từng một người nhập chống hội nghị đều bất giác nín thở.

Phó Ký Trầm tâm trí chốc lát: “Giúp tôi gửi một loại mang lại cô ấy.”
“…… Được.” Kiều Dương ko biết này là gì, góc nhìn xua đuổi theo gót sự vận động bóng hình trực tiếp tắp của anh ý.

Phó Ký Trầm dò xét một cây cây viết lưu lại nhập vỏ hộp cây viết, từ tốn tiếp cận trước tủ rét lấy một chai trà chanh rời khỏi khoanh bao nhiêu chữ bên trên thân ái bình.

Sau bại liệt anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay treo tay một chiếc, chính thức ghi chép chữ lên thân ái bình. Rồng cất cánh phượng múa, nhanh gọn lẹ ghi chép kết thúc.

Ra ngoài văn chống Phó Ký Trầm, Kiều Dương mới mẻ coi thân ái bình. Mấy chữ Phó Ký Trầm khoanh rời khỏi là biểu ngữ quảng cáo: “Nhất loài kiến khuynh tâm”. Chỗ khoảng chừng Trắng bên trên thân ái bình đem chữ ký của anh ý tất nhiên tháng ngày. Ngày mon ví dụ cho tới từng phút từng giây.

Kiều Dương suy luận, hoàn toàn có thể nhị người chúng ta tranh cãi rồi. Phó Ký Trầm người sử dụng phương thức này nhằm tỏ tình thêm vào đó van nài lỗi. Bất kể là nguyên vẹn nhân gì, vậy là anh động tấm lòng rồi.

Tới bên dưới lầu, con xe khá ngừng ngay lập tức trước cửa ngõ chủ yếu. Một mặt mày cửa ngõ sau xe pháo được đẩy kể từ bên phía trong rời khỏi. Kiều Dương chuồn trực tiếp cho tới bên kia, khách hàng sáo trình bày nhị câu rồi ngồi vô xe pháo.

Xe lái lên đàng rộng lớn. Kiều Dương vạc hiện tại tuyến phố ko đích, mong muốn cho tới tổng cỗ công ty lớn bại liệt xin chào chất vấn ko nên chuồn phía này.

Cô nhắc nhở Du Khuynh, “Luật sư Du, người xem chuồn sai lầm phía rồi.”
“Ồ, ko sai.” Du Khuynh cười cợt nhạt nhẽo, “Tôi với trạng sư Tần toan cho tới technology Tân Kiến một chuyến, tương quan cho tới giấy tờ thủ tục người đóng cổ phần ẩn danh của Phó Ký Trầm, thời điểm hôm nay thực hiện mang lại đích quy tắc. Phải nhiều chuyện cô ngồi nhập xe pháo đợi Shop chúng tôi một khi, xử lý kết thúc chuyện của Tân Kiến tất cả chúng ta mới mẻ chuồn bắt gặp người tiêu dùng.”

Biểu cảm bên trên mặt mày Kiều Dương cứng đờ, cực kỳ thời gian nhanh cô mang ra nụ cười cợt mỉm: “Thì rời khỏi là vậy.” Không kịp tâm trí, cô lại trình bày thêm 1 câu: “Phó tổng trình bày với cô rồi à?”

Du Khuynh chất vấn ngược lại: “Cô cũng biết chuyện người đóng cổ phần ẩn danh này? sành Phó Ký Trầm là ông công ty đàng sau của technology Kiến Tân?”

Xem thêm: chiều theo sở thích của em

Kiều Dương vô thức mím môi phản xạ khá là thời gian nhanh, cô ấy chẳng trình bày bạn dạng thân ái biết hay là không, vì chưng ko Du Khuynh bắt cô thực hiện hội chứng thì phiền toái lớn rồi.

Cô ấy tách nặng nề dò xét nhẹ: “Có tương quan cho tới Phó tổng, vậy chắc chắn là Phó tổng trình bày với cô rồi.”
Cô ấy vội vàng vàng gửi vấn đề, fake bình thức uống bại liệt mang lại Du Khuynh, “Phó tổng bảo tôi gửi mang lại cô.”
“Cảm ơn.”
Du Khuynh chũm qua loa, nhìn chằm chằm lên thân ái bình hồi lâu rồi vấn đáp Phó Ký Trầm: [Phó tổng, nước có được rồi. Cám ơn quý công ty lớn hỗ trợ trà nước nhập thời hạn thao tác bên phía ngoài :)]
Cô đựng chai thức uống nhập túi xách tay.

<< Chương trước [Danh mục] Chương sau >>