phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Sáng bữa sau.

Ánh mặt mày trời xuyên hành lang cửa số, phát sáng cả căn chống.

Bạn đang xem: phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Vừa tơ tưởng tỉnh dậy, nghe giờ đồng hồ tiếng nói khàn khàn vang lên bên trên đỉnh đầu.

Anh vuốt ve sầu xương quai xanh rì của cô ý, hít Tột Đỉnh đầu cô: “An An, xin chào buổi sáng…”

Hạ An đem hai con mắt xinh đẹp nhất trông thấy người con trai đang được mỉm cười cợt với cô.

Nhìn anh hạnh phúc thông thường tương tự thân thiết cô và anh như không tồn tại chuyện gì xẩy ra, Hạ An sở hữu chút không dễ chịu, bực bản thân. Hôm qua loa anh và cô cứ thế thực hiện chuyện cơ trong những khi quan hệ của cô ý và anh ko rõ nét. Lúc trước còn tồn tại đứa nhỏ nhắn thực hiện nguyên do, còn lúc này thân thiết cô và anh loại gì rồi cũng ko cần. Anh cũng chẳng phân tích ràng gì, loại như thể anh ham muốn làm những gì cô đều cần nghe theo đuổi. Nghĩ vậy nỗi đau xót nhấc lên trong tim cô.

"Anh buông tôi đi ra... điều anh ham muốn cũng thực hiện xong xuôi rồi, anh rất có thể tách ngoài trên đây rồi đấy!"

Cô kéo chăn ngồi dậy, ham muốn bay ngoài vòng đeo tay của anh ý. Giọng phát biểu rảnh rỗi nhạt nhẽo nhỏ nhẹ nhàng.

Bầu không gian ngay tắp lự trở thành ngột ngạt, khiến cho anh không dễ chịu nhíu ngươi, đem tay lưu giữ cô lại, kéo cô trượt nhập lòng anh.

Cô gái này, mới mẻ sở hữu bao nhiêu câu đã thử tâm trí anh rối loàn lên rồi. Lúc này mới mẻ vạc sinh ra bản thân nhìn cô cho tới mất mặt cả hồn. Sợi tóc mượt mượt khẽ lướt qua loa cánh tay anh khiến cho anh cảm nhận thấy ngưa ngứa, một lối len lách trực tiếp cho tới trái tim.

"Anh sẽ không còn tách ngoài trên đây nếu như không tồn tại em chuồn nằm trong."

"Anh về chuồn, tôi sẽ không còn chuồn nằm trong anh."

Anh ko phân tích ràng tình yêu của anh ý với cô khiến cho cô cảm nhận thấy tủi thân thiết, u sầu ko thôi. Không lẽ thân thiết cô và anh cứ mập lù mù mãi như thế sao? Một lời nói phát biểu yêu thương cô so với anh khó khăn vậy sao? Hạ An thở nhiều năm buồn trong tim...

Phương Hàn câu chấp ôm cô, cố ý phả tương đối thở nhập mặt mày cô.

"Em vẫn muốn khoác áo cưới kiểu như Hạ Tâm không? Hửm?"

Hạ An đem hai con mắt lớn tròn trĩnh đen sạm láy nhìn anh. Anh phát biểu như thế là ý gì? Không lẽ anh ham muốn cưới cô? Nhưng sao cho tới lúc này anh vẫn ko phát biểu yêu thương cô?

Dù sở hữu chút động lòng trước những lời nói phát biểu của anh ý, tuy nhiên như vậy thì sao chứ? Cô ko thể u miệt mài mãi được. Anh biết cô yêu thương anh, còn anh lại lấy thương yêu của cô ý đi ra nhằm nô giỡn hoặc sao? Thôi thì cô xin xỏ níu lại một chút ít oai nghiêm mang lại bạn dạng thân thiết bản thân, vì như thế mất mặt chuồn nó cô ko biết bản thân sót lại gì...

Nhìn góc nhìn đang được tâm trí lộn xộn của cô ý, Phương Hàn sở hữu chút nhức lòng. Không lẽ anh lại phát biểu gì sai thực hiện cô buồn sao?

“An An... xin xỏ lỗi em!"

Anh bắt chặt tay cô, nhẹ dịu vén những sợi tóc vương vãi bên trên mặt mày cô, tiếp sau đó nói: "Xin lỗi… anh xin xỏ lỗi… xin xỏ lỗi em, anh sẽ không còn nghiền em nữa. Nếu em không thích về thì anh tiếp tục ở lại trên đây nằm trong em, em chuồn đâu anh tiếp tục theo đuổi cho tới cơ, lúc nào em ngán theo đuổi anh về mới mẻ thôi."

Một nỗi bi thương, đau xót nhấc lên...

"Phương Hàn, anh không cần thiết phải xin xỏ lỗi đâu. Thay vì như thế xin xỏ lỗi, anh chớ thao tác gì sở hữu lỗi với tôi nữa dành được không? Tôi xin xỏ anh đấy, chớ nô giỡn nữa, tôi chỉ là 1 trong những người thông thường, cũng biết nhức, cũng có thể có xúc cảm. Tôi ko cần là 1 trong những khoản đồ gia dụng đùa tuy nhiên anh ham muốn vứt chuồn hoặc làm những gì tuỳ ý được... Tôi thiệt sự ko Chịu nổi và vô cùng ghét bỏ quan hệ mập lù mù này. Tôi mệt rũ rời rồi. Thậm chí tôi vô cùng ghét bỏ chủ yếu bạn dạng thân thiết bản thân... Đúng! Là tôi ko thể kể từ vứt tình yêu bản thân giành riêng cho anh, càng ko đầy đủ uy lực nhằm hận anh, tuy nhiên tôi không thích sinh sống sát bên một người ko yêu thương bản thân."

Nói xong xuôi nước đôi mắt cũng ko kìm nén được tuy nhiên rơi ăm ắp bên trên khuôn mặt mày xinh đẹp nhất của cô ý. Tiếng phát biểu như kìm nén từng nào nỗi uất ức lúc này vừa mới được thổ lộ càng phát biểu càng trở thành nghẹn ngào.

Phương Hàn yên lặng nhìn cô, một tay giơ đi ra ôm chặt cô nhập lòng. Bàn thờ tay nhẹ dịu vệ sinh nước đôi mắt mang lại cô. Hạ An tránh mặt xoay mặt mày nơi khác lại bị anh lưu giữ chặt, nghiền cô nhìn đối lập anh.

“Anh biết bản thân ko chất lượng đã thử em Chịu đau đớn, Chịu ủy khuất thật nhiều. Nhưng anh xin xỏ em nghĩ về cho tới một chút ít xúc cảm của anh ý dành được không? Xin em nghe anh phát biểu một thứ tự này thôi... Đúng, anh là kẻ sai trọn vẹn, anh ko biết trúng sai, kìm nén tình yêu giành riêng cho em, nhằm em Chịu tổn hại. Nhưng tại vì sao em ko mang lại anh thời cơ nhằm sữa chữa trị tội vạ tuy nhiên tiếp tục cuống quýt vàng rời xa anh. Khi anh xem sét tôi đã yêu thương em thì em lại đùa trò trốn lần."

Anh ngừng vài ba giây rồi phát biểu tiếp: "Từ khi em tách chuồn, anh tiếp tục chất vấn Tần Phong thật nhiều thứ tự, tuy nhiên cậu tao kinh phu nhân ko phát biểu mang lại anh biết. Anh không có gì tâm trí thao tác, tâm trí luôn luôn ghi nhớ cho tới em. Anh biết em không tồn tại về căn nhà cũ tuy nhiên anh vẫn cho tới, mong muốn em sở hữu ở cơ... tuy nhiên tuyệt vọng. Lúc cơ anh mới mẻ biết em cần thiết với anh đi ra sao, anh yêu thương em nhiều ra sao. Anh tiếp tục thề thốt với lòng nếu chọn thấy em, anh sẽ không còn nhằm em tách ngoài anh. Một thứ tự là quá đầy đủ rồi, anh thiệt sự ko chịu được tăng thứ tự này nữa, em hiểu không?"

Những lời nói phát biểu của anh ý làm tan nỗi phiền muộn trong tim cô.

Hạ An nghe anh phát biểu thật tình như thế, nước đôi mắt ko kìm nén được thi đua nhau rơi xuống, quanh nhiều năm bên trên má. Anh yêu thương cô... anh yêu thương cô rồi sao? Cuối nằm trong cô đã và đang hóng được ngày anh xem sét cô, ngày anh phát biểu yêu thương cô rồi... Hạ An khóc oà lên, nhì bàn tay nhỏ bưng mặt mày khóc nức nở.

Xem thêm: chiều theo sở thích của em

Anh khi nào thì cũng xấu xí như vậy! Nếu tức thì từ trên đầu anh phát biểu mang lại cô biết thì thân thiết cô và anh đâu cần đau đớn sở lúc này. Tại sao anh ko nói? Anh hành hạ và quấy rầy cô như thế anh mới mẻ vui sướng sao? Tại sao cô lại yêu thương người một người con trai vô tình như anh chứ?

Nhìn cô khóc nức nở, Phương Hàn nhức lòng, ôm chặt cô nhập lòng, chính thức gạ gẫm dành riêng.

"Hạ An ngoan ngoãn... toàn bộ là đều bên trên anh sai. Anh là đồ gia dụng ngốc, ko biết trúng sai thực hiện em Chịu đau đớn. Anh xin xỏ em chớ khóc nữa tuy nhiên, nín chuồn em... Anh thề thốt kể từ ni sẽ không còn thực hiện em nhức lòng nữa... xin xỏ em hãy tin cậy anh một thứ tự này chuồn tuy nhiên..."

Sau một khi không còn lời nói gạ gẫm dành riêng, ở đầu cuối cũng khiến cho cô ngừng khóc. Phương Hàn giờ mới mẻ yên ổn tâm thở phào thoải mái. Về sau anh sẽ không còn đần độn tuy nhiên thực hiện mang lại cô nhức lòng nữa. Cô nhức một anh nhức chục thế này.

Trên cái chóng mềm mịn và mượt mà, nhì người phía trên chóng, ôm chặt lấy nhau. Hạ An vùi cả khuôn mặt mày nhỏ nhắn nhập lồng ngực săn bắn kiên cố êm ấm của anh ý, lắng tai nhịp tim ổn định toan của anh ý tuy nhiên lòng thấy bình yên ổn. Như một niềm mơ ước, đau đớn nhức, nước đôi mắt, đắng cay tủi hờn, hành hạ và quấy rầy cho nhau, tuy nhiên cần thiết là nhì người vẫn thuộc sở hữu nhau.

Cả nhì người trải qua loa những hiểu nhầm, giầy vò, khổ đau, phân tách cách, càng khiến cho thương yêu của mình trở thành thâm thúy rộng lớn.

Bàn tay lớn rộng lớn nhẹ dịu vuốt mái đầu bồng bềnh của cô ý. Sau cơ cả khuôn anh từ từ trượt xuống, vùi nguồn vào phần ở cổ Trắng nõn, thân thiện ngửi mùi hương thơm nức của cô nàng nhỏ.

"Vợ ơi..."

Hạ An ngấc khuôn mặt mày lên, hai con mắt vẫn còn đó ứ vài ba giọt nước đôi mắt. Nhưng nghe giờ đồng hồ phu nhân kể từ mồm anh, song má cô tăng ửng hồng. Cô nhằm khoác anh hít hít, hít nhẹ nhàng lên trán cô...

"Ai là phu nhân anh chứ..."

Hạ An nhìn anh, chiếc miệng nhỏ của cô ý vô cùng dễ thương và đáng yêu, góc nhìn thì đem theo đuổi sự sung sướng vô bến bờ...

"Em lắc đầu sao? Hay em vờ vịt ko biết hả? Vậy lúc này tất cả chúng ta cần thực hiện chuyện phu nhân ck thôi, nhằm em biết em là phu nhân anh!"

eyJpdiI6ImVCUFg2cmJjZjhlZE1nUnMzbkowa3c9PSIsInZhbHVlIjoieTdMdVBBYVpldVZ1TlNPUmJcLzVtUk9GQ1MzdlZGUDFRZnJ5VnRkZUVZV2gzNUpncnVCK0ZMRFEwc1VBZW5uNm8iLCJtYWMiOiJlZTczYThiMjViZjBkOGVhNTZmOTdmNTlkMzE3M2EyOGFiNmE3M2IxMTM2Nzk2MGY1OTlkMjc4NjYwYmRmMGRkIn0=

eyJpdiI6InJQK1lCZ3dpZzlOVWtpM0w1dXEraFE9PSIsInZhbHVlIjoiaWw4ZUJiNjhyN2JvWlkycWZlNTRsNGxhbnNRXC9EOWhkcUtjdlJuV3lyRjdvaGNLUnZFeWJGYlJRWVVqZmYwYk84ZWp3RFdaNUM0MGY1RVZteDhnQzJnPT0iLCJtYWMiOiI2ZTJhMTEzNWQ2N2M4NzM5MTY0NmFkNjRjZDFkZDI2ZDZjZjJiMTM0ODRiZDNkZWJkMTQ3YjBlMzM3MGJiMWZmIn0=

eyJpdiI6IkdwTkx2YmdxQ3p1VzdTSWRuS1wvSUpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im51aGhcL0x3QnVqdnNvcFZiY2U4RkxGTjF0TnJLZXNjaThIWm11cmVLVWpGV201T1NycG50Rzh1WkwrVitSOGpqIiwibWFjIjoiMWFhZWJjODU5NTQ2NjBjODE0NjY2YWJhODliOTFlZDc0ODU1OGI4M2QxOGU0OWE3OWNkNDU2NzdmMTA5MTRhZCJ9

eyJpdiI6Inh3U1NIYW9oRm9KQm5zRnEwRzJNRlE9PSIsInZhbHVlIjoiaGQwUWd2cnhrYWRyV2R2U21yRiswd0E3MGM1NWU4RHFkRXBKRTdyT2x0SWhzdFA2a2NVcFJZdkZNY01ETDd1SFpWRXZQdUFwREE5M0JEZ0lxaitUZ3B6U0xBZVlVQWVUZmNnK3R0UGdiazBFcEtWOUlRMG5Qck9lc2lRMzVEN2owNzB0SlBqdjRRb2N4cVRpQVpEWHRLM2JSVG5VSngzOFdYRU5zeGl0WEVcLzB4d1JQTW5rNTEzdzFEYmpjUnVLaFpycFBhTUVGQ1dwMytYS254bjNcLzFtc0N3TFNyd2NkSkc0RTJZNXVGOEorUVFjdnp4V0ludDVnOGNZSFEwY1dIWDlSWEZlM1lDMlp5czBBWVZzNFwvejFneHRQTHlqaTlWNHlzK0drd2FXVHdyTFVxaHBvMnlPSURoczhVaVNhdW04Snk4V3k4eTE1Qk9xT3Z2aWx3TVd3PT0iLCJtYWMiOiJjZmViMzgxZDBmMTE0YzM5ZTdjYTEwM2IzYTA0YjQzNWMyY2QyNzJmNGZiOTI3MWMyNWM3MWExODNiMmI4ZGQ3In0=

eyJpdiI6IlVMWlE1RzFHTWhsQSszeGx2RnlDdHc9PSIsInZhbHVlIjoicm9scEpFZlEzRkwrZlViMHVMazlpNUJaWGVCZXJrSWFLQmRwOG0xT1VZeWtwSTZtWCsxU29uelp5aUp4TmptUyIsIm1hYyI6Ijk4ODBkODBhMzc4MGU3N2IxYjk4ZDA3MzlkMzA0YjFhM2FmZmFmZmQ3M2VkYTdmNTM3NDY0YmRjZDFmNjA0NjEifQ==

eyJpdiI6ImFab2xiRUtcL0l0VzRRMzAwTytsMjlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InAyb2tYVThURlJcL01RYzlFUk5Zb2RwQWtZaEhHNzh6ck51cmRIcVk5Z2V4V1FpdDdMem0yZzZGNkxBQllzTGRkaUxPTzhGRnlhNzVlczRLeEhLXC9HVXNwcG15RXRcL0JHbUVBVlRDS3NjOEVuVGpwWE5DNnZXQzBBRXhiTEZRelFidWRIZkY4VTFGajVvdEcxcHl3OEVGanZRME1ocG1nU1wvdkttUXM5OXRqOUluc1NZWmRXVkkzMEVTbDIzUXJDQzJCQ1EzcVNzbWJMRWZld3ArWDBycE1Ea0ZlS1drSnVodVcxcW0xUzd1SlFwZ28ya1RmNkZBckpPeDNtVGRnTXZcL28weSt3RkZzVG1FVU4rNzltbklwUTlEVnNjdTRUWlNSY0Fxdk5lSUJJNmlvaG1KeFpYU0lsOE9sc0xyNHFmaHlTcTBsVHl2TFU3bmszcGNUVG1PUDJBPT0iLCJtYWMiOiJiZTZhOGMyMDgxMTU3MTU5ZjI4YjM3MThhODFmZDJkYjVlNjM0MDMxMTMzODVlOTdmZGUxMzQ5MDhkYTcwYWJhIn0=

eyJpdiI6ImlWSllrQjdyeUp6amdjV0F3MEJHYmc9PSIsInZhbHVlIjoicGoxbmlJd3lcL0JrcHArWmFSV3BTeGdjeDdXZmdOclVHNjg4Nm9ib0NPSzM3VVN5RE5rZXNuc2xLdW0xOEptSU8iLCJtYWMiOiJkNjNkMWNkZmQ2NzkxMjJmY2FmMzIzOGNhNjk4MDQ3YjM5OTRiYWY5YzA4NDE5ZmMzYzBmMmY0YzNiMGE4Yjc3In0=

eyJpdiI6IkJYNTJsTkgwU2ZHTk1GWmNUWVpJMmc9PSIsInZhbHVlIjoiakdvZk9BZWR1RDJCMVFpMHV2U0ZOM01DT1lOd0NPcU1leE1FSGROdThKcDl1RExJOVwvdk11VTRFSGxcL0xTcjk2NHFPTzFpaitKVGpkQklTUEZXTCsyZmNJdUZkVGx3bHpLaXpjNlNcL2M1b2JoeUNHb29xQWg3YnI1aUx0WHlZYVJoalBFZVlydWtEalU5eDVOT2pidm1OZEJiVG5GREIzQkYrYXhkT3haMjk1SitXak5UeHM0SGFhbmZIeTdcL3BjS2d1SEVIalgxUWU4NUFhUGlCMjE1WWhGSDVFTkd5QUpYQVpcL1pyMXJ3eVBtU0NaaXh2UHNiQ0M5U1Q4ajIwRGtlRDhaUFBybThlVlNjRVhcL0pcL09lWllodGNMU005eU5vRk9rWUd3cVwvUmJwS3dKckhvWnNNR2hcL09CWVFac2tWUG53TFQ1NjBcL3NUSXhSeHVzRU9hdEZ2VHAzclhHNHY0RDVEUEpMMHVCcUNPWEo1dkk1S0pudVwvbTljT09uaElWYjZEZGlSc1wvRnNtcVhmdCtDNTFUQ1VQN24rUW01YXU2dVwvXC96RE1TNzVXRVlwR1k4NEVvbVF2dkFhUVdvTWdRUnRcL3RJSVpRUDlMQkx5VTNZSjRqdXV5OHZtdDhQajY5YTUwVVRBd1FFOG1jZlwvUU1ZVHBvWnFtbVRaMUZkOGU1WmNqMWlZQUNDVm1BbVNpQlFReFRlaUxcL1g4clNwdDhZUUptbFlwaTFzcEdkSTNMRFwvUDY3MU9ITnVIUUthOXByeGVqYlltcWhPNUc3ZTZOOWJYc2lMTSszTFFKRmxXOEJRbm8ycVp2WmhFSTFWY2ozazh3OVwvbzVIUGxZenByYnhnQ2NQQzlUaUZTak9xeklDRjRkWmM2em44QkxsS29wOWQ4WU51UEQ5UXVGb2xMaVhabHpZUTBhSVNzY2pwZDN3bm1oIiwibWFjIjoiMzhkNDJlN2YyYzc3MjNhNDFiNWI5NmZiMjY4OGVhZjU4MmNjMzkzMDVkMDY0YjE0ZTk4ZGNjMjVmYTY4NjYwMSJ9

eyJpdiI6ImpnYW8wcFdva2FtRW9VMEpla2JjTXc9PSIsInZhbHVlIjoiaXVCQXZ4dEZTY0lPaTlwczI4YlZFY3NxUXA3YUFDK3IyR1RCN1lsZkhhaEVqbkVyZjRcL3JkVTdUZ1RcL3paQTBzIiwibWFjIjoiNjY3MGNlYjM0ZWI4NjU1Mzc3OWRhODFmYzQ0MzE2Y2Q3YmNkOTZhZWNkOWU2MzNiN2ZhOWZkNmM4MTBhMmU3MCJ9

eyJpdiI6IjdXcm1XUEJNYXlQOGk0WlltK3k2Nmc9PSIsInZhbHVlIjoidERnV0hURUV6TVUraEFRY29CRTU4M1dhb3ZaS3owWEt0ZkF1eG1ieTRoNE9rN2I1bTBETkJPM2ZVWlV5dWhKUFFpUmI0TCtUNWgzdFwvTk53WEt2Y01pYVdWUnJqQk1yZStIcnNoWGJNdlljTEIyMjFXMFZYdm13cEppZXM4VENDNDhcL2VWamtcL3NZcjg0Z1dcL25YakVTT3BaV2lwN3NWQlwvNHBDbFBDWmdOUVwvb0RnZDNybXlWWFRcL205WURTNU1vQ0d1VE1LT3Z4SjRJM0hYbm5ueHhGTFZ3SUhsbHMrRE4zdVlqdXNwSlBGbUhzWE5nUDVcL3JXUFFMb2FEZkt5QWE1N1wvczVvQU9xMFwvQTZ4N1E1Y1NQWmhLWkNwWlk4Nyt2V3BCS2xKbld6UHF4Mzdmb1FqQXk5MXhoZ3JnM1FzcVdzekhQUXlLak9SSjUzUmY1XC9nanlxWFYzWFNwWVM0STExUGZMVjV3d2xYeHRoU29yWnhCZzhGSENDZ0R4eXdvaTg0UWl3TTczekJhZzlsdzI1WjlraFwvTUd5aDgzNDR5NU1kTmpDNURsRitRMUJydWplRHpRVEhkZ3dIaXFzeHJCM0lGTFd6UTR0bmVtUlwvOXAwZW53aDh6Tm5oeFczc1cxY0RBclN3VUt2TGtpa0orK1dxVjAyUjNQamFuRlA3V0NoY3pVV2loQldqd1pSSG1ZV2EzaFpaM3RPUnNJeEg1NDAxMVVXOVFJTklYbmVEMWdwMUVXRVZkbklOZVRDbDZSRVIwZHN5bFdBaWFzcVh1d3ZGTitzY0tacFh5UFVJNDZKZUhwTkRnMlNFbDJTN0dWWTFlSnIwWHhtb2g1aGZuMGFNT1NFZmN6WjNBd0k4dURwaVRUd2lRPT0iLCJtYWMiOiI5ZjY3YTdlM2YwNmI5YmZlNjhjOTFmYjNlMWM2ZjdmY2NkYzFlNGI5ZTE1NmVmZDg5MzU4NTQzZDQ5MzBlNjNlIn0=

eyJpdiI6IjJkdkdlYVlhb2JLM3NUenhrUDRCbVE9PSIsInZhbHVlIjoiRWN6cDV3WUZtdG9FbUdcLzR6cHNmc3lVdVBWbXRPK0ljMkJlZVhocXlJWmp3SGpJcm1PUElFeVhCXC96SzkzMnJ5IiwibWFjIjoiNDk1MWQzOGRmMDViZDVlN2I3OWJmNDhmYzFkZjM5OTM4ZGFjYTRlNDBlMzVkYWY5OTE4OTM0YjBkYzMxZWU5OCJ9

eyJpdiI6IkZzczVRZkNMYzFpVE5cLzZxRVRZdFpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRvWVRQT3BxdldSN0lHdDRheXJWYmhoZjVTNFZBYTR3UzlqTXJHOEIwUStNVUpxZ3RZYW1tbFNoZkdlVTBjR2RDWFV2ZktwMjIyS09XOFhyaG1WS2Qxb3ZORkhOVVpYU1RwNGVBQWpTQXlCclU1M2dTQkIxa29CTEZuVGI2T3orRkpzSGZ4Um1ldzRQdGtJTzArRnBUdz09IiwibWFjIjoiMjhjOWNmNTU1ODgyMjM0MjIwNzIyODVkMWE3MjRiYTAwNDUzYzMzY2JjZGUyNzgwOWZjMjE4OWQ0YWJkNDZiNCJ9

Xem thêm: thầy em ướt rồi

eyJpdiI6Im5EbFZFRVl0cGo3SHhQZ1N3UXJFUWc9PSIsInZhbHVlIjoiNVhYM1orVnhMUUlXcGFyT0REckxaUWNnM3A3YVNGbTVoTHJIMmNqZWpucXMyOHRZMzlVcUpVWDBPeEVYbEpiVCIsIm1hYyI6ImI2OWUwOGZjOTM3OTgyNzAwMzcxNzg3OGFmMTUyMjhkZGFhODk0OWM1NjNmZmQzYzJhNjlhMjk2ZjZhNWI2MDEifQ==

eyJpdiI6Iml6b1ExTG9OOTJlSEppZGJKbDdVYkE9PSIsInZhbHVlIjoiXC9HXC9RWFB1Y095ME1tYnFGNnRlbVh2ekFNSm5kd3N6T1wvcGNkZHJIeTJHZlZRaXF6MnRzUnhTaDFBNUI3T01NOHB1MWlmbmliWmM0aWcxalFQMWVRQk54c0QxU21WbGZKQjBOcDlsbjFIekF5UUgyY1ZRMVp1aWF1QVdcL3JBMEpneU5NNjdlN2c5VlZiaEdjUDB0QlNkNjVIc1ljZkJcLzdqUE9DWk4zYlU5NE8yK1VVZHdBaTQyS3BzdUVONnJWTXdZOGp3ME1JOWZZODhcL1FKZ0xDN3JPaXRRaU9JSEF2alhkb0FmZUNVenFCa1ZQKzJiQ3ExTXZZXC9oUDV5VHRGRjYwb29iTDVSUitpSjVqdG9RZzNyS3N2T0JoWU1WNVlqSDBoYnVQUW8wZUU5NUxXQXpEaHpTUjJsZ2tMNEl6MHF5YXFLS3g3SHZ4UFJiZGkzR0p0XC9YM1lZQUdnZWl6ZE1PQ1RVTWZ2ZWRwWDROQXNhWmZ6V0cwYmlHUGtOQjF2cThYc0ZvRzBiSUFEZ2ZYeWhoYnJNNk40WXVTdmczQmVnd2NmbERkN3JTUzFCSTBEck9yWHFBWEF2ZXFIUFdiSCt6MmJZeTJ0VVFjOERqSEZJc2t5REFHd2xucVwvSU1TUk9BNHcyREYyeDdYcForME0zK0c5RGdxcHpKcWJTdTRLSmVHSXAzMFFjNnpwM3BlSk9hZHNwcHc5V1J3N2NCbGpBbHRqamVlV2Y0eFVFejBOejFQcnVmNXJJVmlGd1o2XC8xU3AyK2N5dE9YbFwvOWpvVjBYRk05elNRPT0iLCJtYWMiOiI5MDg5YTI1OGMzM2I2N2Q1ZjA1MzRhZmRhNTYxMzgxMDMwYzI4NmQ3MGQ1NDE2MmUwZWRkZWY2NWM4NzUwOTdkIn0=

Đúng là 1 trong những buổi sáng sủa điên loạn tuy nhiên vô cùng niềm hạnh phúc. Không biết qua loa bao cao trào, anh hít cô thiệt nhiều cho tới Lúc thỏa mến mới mẻ bế cô chuồn tắm cọ và bên nhau ăn buổi sáng sớm muộn.