thẩm thanh thu

                                    
                                              

Nguyên tác thuộc sở hữu Mặc Hương Đồng Khứu.
Tính cơ hội anh hùng bên trên phía trên nằm trong về tay.
Sẽ OOC! Nhất quyết định tiếp tục OOC!!

______________________

Bạn đang xem: thẩm thanh thu

Nếu Thanh Tĩnh Phong năm cơ, Lạc Băng Hà dữ thế chủ động thu sư tôn vô tay, kết viên tiếp tục như vậy nào?

______________________

Sáng sớm, Lạc Băng Hà vẫn như thông thường lệ, vớ nhảy phòng bếp núc bữa sáng sủa mang lại sư tôn của hắn. Lạc Băng Hà một tay nhẹ dịu đẩy cửa ngõ trúc xá, tay sót lại bê một chén bát cháo ngun ngút sương thơm nức, trọn vẹn kích ứng vị giác người mới nhất dậy buổi sớm.

Thế tuy nhiên, khi tầm đôi mắt trọn vẹn bịa đặt bên trên người vị phía trên chóng, từ đầu đến chân Lạc Băng Hà thông thoáng chốc cứng đờ. Sư tôn của hắn đang khiến gì!??

Thẩm Thanh Thu một vừa hai phải mới nhất tỉnh táo, tóc tai sở hữu chút rối. Trung nó thủng thẳng gần như là trượt ngoài bẫy vai, nghiêng nghiêng ngả ngả quậy loàn phía trên chóng.

Hai tay tóm chặt góc chăn, không ngừng nghỉ cọ cọ, nhịn nhường như ko biết sở hữu người đột nhập, vẫn chui rúc mặt mày vô chăn, ồ ồ thở dốc.

Cho cho tới khi thân thích hình họa của Lạc Băng Hà tiến thủ cho tới, ghìm chặt Thẩm Thanh Thu phía trên chóng, góc nhìn tối sầm nom chằm chằm sư tôn bản thân, Thẩm Thanh Thu mới nhất giật thột, góc nhìn ẩm ướt mung lung, đập lệ cảm nhận thấy u ám.

"Băng Hà, tao rét mướt, đỡ đần ta... Điều... T..."

Còn ko trình bày không còn câu, Thẩm Thanh Thu ngay lập tức chẳng trình bày được gì nữa, môi bị Lạc Băng Hà hung hăng đè nghiền. Lạc Băng Hà tương tự như vạc tiết, lại run rẩy rẩy kịch liệt.

Xem thêm: yêu phải một kẻ ngốc

Thẩm Thanh Thu trước đó chưa từng bị đối đãi như vậy, thông thoáng chốc ko thở nổi, vươn tay đẩy Lạc Băng Hà, lại ko thể nào là đẩy nổi, đành cần vận linh lực hòng giẫm hắn rớt xuống chóng. Kết trái ngược bản thân vẫn ko thể thở, còn hắn vẫn ngốn ngấu gặm bản thân.

Đù! Má! Mài! Không! Thể! Giải!

Sao lại vạc tác vô khi này???

Lạc Băng Hà gặm ngán chê, tâm tư càng thêm thắt rộng lớn mật, cũng chẳng buồn run rẩy nữa, luyến tiếc tách ngoài sư tôn bản thân, góc nhìn ưng ý thoả mãn ngắm nhìn và thưởng thức Thẩm Thanh Thu.

Thẩm Thanh Thu tổn thất linh lực, thân thích thể lại rét mướt hừng hực, không dễ chịu cho tới đỉnh điểm, bị Lạc Băng Hà dày vò một trận lại càng hư hỏng.

Cả người nó vô lực, bị thơm cho tới giờ đây vẫn thay đổi ko thông, vô đôi mắt nhịn nhường như sở hữu một màng thủy quang đãng, khuôn mặt đỏ lòm bừng nghiêng sang trọng một phía.

Bộ dáng vẻ động tình kiều diễm, thẳng kích ứng cảm giác của mắt Lạc Băng Hà, khiến cho rễ thần kinh lý trí của hắn đứt phựt một chiếc, tôn ti trật tự động, loại gì rồi cũng ko biết nữa.

"Nghiệt vật, ngươi đỡ đần ta điều tức là ổn định, vậy tuy nhiên ngươi lại thực hiện loại gì!"

Xem thêm: xuyên không cổ đại

Thẩm Thanh Thu nổi nóng, đem tay đập nhập vai Lạc Băng Hà, thịnh nộ trừng đôi mắt ý bảo hắn cút ngoài người bản thân. Lạc Băng Hà lại cúi đầu thơm nhẹ nhàng lên môi nó, tay chính thức ko thủ phận.

"Lạc Băng Hà! Ngươi tạm dừng, nghiệt vật, hóng vi sư lấy lại linh lực, chắc chắn sẽ không còn buông tha mang lại ngươi!"

Thẩm Thanh Thu liên tiếp vùng vẫy, tuy nhiên trọn vẹn bị Lạc Băng Hà chế trụ. Trung nó thủng thẳng ni càng thêm thắt thủng thẳng, vạt áo trượt vượt lên trước bẫy vai, tuột hẳn xuống eo, phơi bầy rời khỏi nhị điểm hổng run rẩy rẩy trước vùng ngực.