tình yêu thầm kín tiểu thuyết

Chương 55: Anh cũng chính là lần thứ nhất tiên

Lời này của anh ý cùng theo với cả hành vi đều cho tới đặc biệt thình lình, khiến cho cô ko kịp sẵn sàng.

Lúc nhưng mà Tang Trĩ lấy lại được lòng tin, môi Đoàn Gia Hứa tiếp tục phủ kín môi cô, vị giác thăm hỏi thăm dò nhập vào vùng mồm, đem theo đuổi khá thở bạc hà lành lặn rét thoải mái, tuy nhiên không hiểu nhiều sao lại sở hữu chút lạnh mát.

Bạn đang xem: tình yêu thầm kín tiểu thuyết

Tựa như mang trong mình một dòng sản phẩm năng lượng điện chạy qua loa, không ngừng nghỉ rét lên.

Tang Trĩ khá trợn trừng đôi mắt, vô thức lùi về sau đó 1 bước, sống lưng tựa nhập cửa ngõ kháng hứng lấy, tuy nhiên trong nháy đôi mắt được anh kéo ngược về bên. Đầu cô thụ động ngước lên, cổ tay bị anh bắt lấy bịa đặt cố định và thắt chặt trước lồng ngực anh.

Ngay bên trên khoảnh xung khắc này, Tang Trĩ không thể cảm biến được chuyện gì không giống nữa.

Toàn cỗ giác quan liêu của cô ấy, hoặc bất kể sự vật nào là trước đôi mắt, đều bị người con trai trước đôi mắt này rung rinh lấy.

Tang Trĩ không tồn tại chút kinh nghiệm tay nghề nào là, thụ động tiêu thụ.

Ngay cả đôi mắt cô cũng quên nhắm, ngờ ngạc nom chằm chằm sản phẩm lông ngươi dày đậm của anh ý, lông nheo cực kỳ rõ rệt, sinh sống mũi cao trực tiếp tắp. Đôi đôi mắt khơi hoa vốn liếng luôn luôn nhạt nhẽo nhẽo lại ẩn hiện nay sự nhiều tình, nhập thời điểm hiện tại nhịn nhường như đang được ngấm nhiễm tình sâu sắc ý đậm.

Ý thức của cô ấy từ từ trở thành mơ hồ nước, thân thiết thể đem khá cứng nhắc.

Có lẽ vạc hiện nay cô ko biết thực hiện thế nào là, Đoàn Gia Hứa mỉm cười khẽ một giờ, đem theo đuổi tiếng động của khá thở nhỏ vụn quyến rũ. Bàn thờ tay anh thổi lên che lên đường ánh nhìn của cô ấy.

Cực kỳ uy lực cường thế, tuy nhiên lại nữ tính đặc biệt hạn.

Khăn mặt mày được anh đem lên bờ vai cũng rơi xuống khu đất, vạc rời khỏi giờ vang khe khẽ. Tóc còn độ ẩm khá nước, nhập một không khí đó lại trở thành rét buốt, nhỏ nhập bên trên cổ Tang Trĩ.

Tang Trĩ nhịn ko được teo rúm người lại.

Động tác của Đoàn Gia Hứa sau cùng cũng ngừng, lại hít thêm thắt loại nữa lên môi cô. Sau ê, quay đầu sang một bên qua loa một phía, song môi dán lên vòng tai tinh xảo của cô ấy, thanh âm trầm thấp lại khàn khàn, đem theo đuổi lưu luyến: “Thích em lắm.”

Tang Trĩ cảm nhận thấy trong cả lỗ tai tôi cũng trở thành ê ngu cho tới rơi rớt thất lạc rồi.

Một giây sau, tay anh trượt xuống bên dưới, nhằm lòi ra hai con mắt mới phát che lại của cô ấy. Lòng bàn tay nhẹ dịu vuốt ve sầu khuôn mặt mày của cô ấy.

Ánh đôi mắt nhì người chuyên nghiệp chú nom nhau.

Đoàn Gia Hứa rũ mi đôi mắt, cong cong khóe đôi mắt, nhiễm sáng màu thong thả nhạt nhẽo của ánh đèn sáng. Đôi môi anh đỏ ửng tươi tỉnh, đem theo đuổi khá nước, phác hoạ họa lên lối cong lù mù nhạt nhẽo. Ánh đôi mắt ko tách một giây nào là, cứ thế nom cô cho tới để ý.

Tang Trĩ cũng không thể tinh được nom lại anh, tương tự bị khả năng chiếu sáng nhập đôi mắt anh bú sâu sắc nhập, ý thức còn tồn tại chút dơ đục.

“Nghiêm túc rằng với em một chuyện nhé.” Tiếng rằng của Đoàn Gia Hứa trầm thấp, nhập tiếng rằng ko đem theo đuổi một chút ít cùng quẫn bách nào là, mù mờ còn nhiễm ý mỉm cười, “Thật rời khỏi anh cũng ko biết.”

Tang Trĩ vô thức hỏi: “Cái gì cơ ạ?”

“Vẫn luôn luôn bị em chê là rộng lớn tuổi hạc, nên trung thực thổ lộ thế này, cảm xúc,” Đoàn Gia Hứa cọ xát khóe đôi mắt cô, lại rằng, “Có chút thất lạc mặt mày.”

“…”

Đoàn Gia Hứa: “Anh cũng chính là lần thứ nhất mến.”

Lại qua loa bao nhiêu giây, anh hạ giọng bổ sung cập nhật thêm 1 câu: “Anh cũng chính là thứ tự trước tiên, quí một người cho tới thế này.”

“…” quý khách đang được phát âm truyện bên trên ThíchTruyện.VN

Đoàn Gia Hứa xoay người nom trực tiếp nhập cô, thực bụng nói: “Vậy nên là, em chớ nghĩ về tiếp tục đá anh lên đường.”

Vẻ mặt mày Tang Trĩ lúng tao lúng túng.

Đoàn Gia Hứa mỉm cười khẽ nói: “Đã hít rồi, vậy thì cả đời này của em nên phụ trách với anh đấy.”

“…”

Lời này của anh ý, làm cho Tang Trĩ nhập nháy đôi mắt hồi ức lại chuyện vừa vặn rồi. Đầu của cô ấy ‘bùm’ một vạc, mặt mày ngay tức thì trở thành đỏ ửng bừng, bờ môi vẫn tồn tại ê ngu, xúc cảm khôn xiết rõ nét.

Tang Trĩ sử dụng mu bàn tay che lấy một phía khóe môi, nom chằm chằm anh, bày rời khỏi một cỗ dạng như vừa vặn mới phát rung rinh tiện nghi ngại xong xuôi, trở ngại rằng, “Em, em chỉ vừa vặn đồng ý, em vừa vặn mới…anh…anh…”

“Thật sự vượt lên trên mừng.” Đoàn Gia Hứa ho nhẹ nhàng một chiếc, ngữ khí nhã nhặn, tuy nhiên vẻ mặt mày lại như 1 thương hiệu cao bồi, “Vậy nên ko nhịn được. Xin lỗi em, thứ tự sau anh tiếp tục để ý rộng lớn.”

Tang Trĩ cảm nhận thấy thiệt sự ko thể tin yêu nổi: “Nào đem ai nhập lần thứ nhất, mới mẻ lần thứ nhất liền…”

Đoàn Gia Hứa nhịn cười: “Sau này anh tiếp tục để ý quy trình nhưng mà.”

“…”

“Tiến hành theo đuổi quality,” Đoàn Gia Hứa rằng, “Lúc nãy coi như thể rèn luyện, được ko hửm?”

Tang Trĩ bấy giờ thiệt sự nhịn ko nổi nữa, tức giận dỗi bột phát, bắt lấy khuôn mặt mày phô trương của ê anh bóp méo vặn bẹo, ngượng ngập vượt lên trên hóa giận dỗi nói: “Anh đem thấy xấu xí hổ ko hả?”

Đoàn Gia Hứa nhằm cô tùy ý bóp véo, còn vô nằm trong kết hợp khom sống lưng xuống mang đến cô. Sau ê anh nhanh gọn lẹ đứng trực tiếp, nhắc nhở: “Em vẫn chính là không nên dựa ngay gần anh như ậy.”

Tang Trĩ ko vui: “Em mong muốn thế ê.”

Đoàn Gia Hứa nhíu ngươi, trung thực nói: “Em cứ áp sát thế này, anh lại mong muốn hít em.

“…”

Biểu cảm bên trên mặt mày Tang Trĩ cứng đờ, thời điểm hiện tại mới mẻ thất lạc ngẫu nhiên thu tay về, dời đôi mắt lẩm nhẩm nói: “Những gì mong muốn em tiếp tục rằng rồi, em nên về ngôi trường.”

“Đợi chút tiếp tục nào là,” có vẻ như lưu giữ được chuyện gì, Đoàn Gia Hứa đùng một cái cúi người, nom chuyên nghiệp chú nhập song môi cô, “Vừa nãy răng anh đem nên vấp trúng môi em rồi không…”

“…”

Tang Trĩ trợn lớn đôi mắt ko tin yêu nổi nom anh.

Đến nằm trong thì anh! Sao đem thể! Mặt ko thay đổi sắc! Nói bao nhiêu loại tiếng thoại này hả! ——-! A —–!

Không đợi anh rằng xong xuôi, Tang Trĩ thình lình giơ tay che mồm anh, cơ hồ nước mong muốn sụp đổ: “Không vấp trúng, không tồn tại vấp trúng mà! Không đem đâu! Anh chớ rằng nữa!”

Đoàn Gia Hứa sửng sờ, nom khuôn mặt mày đỏ ửng bừng của cô ấy, mỉm cười trở thành giờ. Hơi thở êm ấm phun phủ lên bên trên lòng bàn tay của cô ấy, đem khá ngứa: “Được, ko rằng nữa.”

Nói xong xuôi, anh lại nom lên môi Tang Trĩ bao nhiêu đợt tiếp nhữa, lẩm nhẩm nói: “Xem rời khỏi là không tồn tại thiệt.”

“…”

***

Thừa cơ hội Đoàn Gia Hứa lên đường nhập phòng nghỉ thay cho ăn mặc quần áo, Tang Trĩ cho tới tủ rét kéo ra một chai nước khoáng chanh, rồi lại cho tới tủ TV lấy một bịch cá mực thô, ngồi xuống bên trên gớm ghiếc sa-lon.

Cô xé hé bao, rút một sợi cắm nhập mồm.

Nhớ cho tới cuộc truyện trò phiếm thứ tự trước nhập trọ tại trường, nằm trong chúng ta nằm trong chống đạt được kết luận: “Hai mươi lăm tuổi hạc nhưng mà vẫn ko hưởng thụ qua loa, thì tiếp tục đặc biệt trở nên thái đó!”

Tang Trĩ trang nghiêm sửa lại.

Đã nhì mươi sáu rồi.

Thật sự đem chút câm lặng.

Đang rỉ tai đứng đắn, lại đùng một cái hít cô, còn rằng mong muốn dạy dỗ cô nữa.

Mình hít rõ nét còn ko rời khỏi hồn.

Nhưng lưu giữ cho tới Đoàn Gia Hứa vừa vặn nãy, nỗi buồn nho nhỏ trong tâm địa Tang Trĩ nháy đôi mắt tan trở nên, khóe môi nhịn được cong lên, vặn nắp chai rời khỏi, nốc từng ngụm từng ngụm nước cốt chanh.

Lúc này Đoàn Gia Hứa cũng kể từ phòng nghỉ rời khỏi. Tóc anh còn đầm đìa rộng lớn nửa, tùy ý rũ bên trên trán, nom càng giống như thiếu thốn niên cho tới bao nhiêu phần.

Anh tiếp cận ngồi xuống lân cận Tang Trĩ.

Nhìn cô tương tự như một con cái con chuột Hamster gặm món ăn lặt vặt, Đoàn Gia Hứa lại nhịn ko được mong muốn mỉm cười.

Ánh đôi mắt Tang Trĩ ko động che, tựa hồ nước cảm nhận thấy đặc biệt thất lạc ngẫu nhiên, thình lình thốt lên: “Anh rất có thể chớ cứ nom em chằm chằm vì vậy được không?”

“Được.” Đoàn Gia Hứa thuận theo đuổi tiếng cô ko nom nữa, cố lấy ly nước bên trên bàn nốc một ngụm, chính thức căn vặn cho tới yếu tố vừa vặn nãy, “Tại sao lại đùng một cái cảm nhận thấy ngày hôm nay phù hợp?”

Tang Trĩ tâm lý, ko biết là đem nên thổ lộ hay là không.

Đoàn Gia Hứa cười: “Em còn giúp rối loàn plan của anh ý nữa.”

Tang Trĩ nom anh: “Anh còn tồn tại tiếp hoạch?”

“Ừm, sẵn sàng tối ngày kiểu mẫu sẽ tới bên dưới lầu trọ tại trường của em tỏ tình.” Đoàn Gia Hứa điềm đạm rằng, “Làm trở thành một vòng nến hình trái khoáy tim, cố bó hoa, còn sẵn sàng cả tiếng tỏ tình…”

“Quê vượt lên trên.”

“Thế là quê sao?” Đoàn Gia Hứa rằng, “Bây giờ ko nên đang được phổ cập bao nhiêu loại tỏ tình vì vậy sao?”

Tang Trĩ tâm lý, quả tình từng quá nhiều thứ tự được nhận ra nhập ngôi trường. Cô miễn chống đồng ý, nhỏ giọng hỏi: “Anh sẵn sàng tiếng kịch gì vậy?”

Đoàn Gia Hứa đùng một cái gọi cô, vận tốc chầm chậm: “Tang Trĩ.”

Tang Trĩ: “A?”

“Anh quí em.”

“…”

“Hy vọng em ở mặt mày anh.”

“…” Tang Trĩ chớp chớp đôi mắt, bởi dự căn vặn, “Vậy là trang nghiêm sao ạ?”

“Trong tình huống này thì chắc hẳn rằng là trang nghiêm.” Đoàn Gia Hứa miễn chống ngồi teo quắp bên trên ghế, mỉm cười nhạt nhẽo nói: “Sẽ bù lại mang đến em, tuy nhiên thứ tự cho tới là khi nào là thì ko thể rằng mang đến em hiểu rằng.”

Xem thêm: chiều theo sở thích của em

“Không cần thiết thông tin,” Tang Trĩ âm thầm thì, “Đã ở với mọi người trong nhà rồi thì còn cần thiết gì tỏ tình nữa chứ.”

Anh phun rời khỏi tư chữ: “Ý nghĩa nghi tiết.”

Tang Trĩ nghiêng đầu: “Anh cũng nhằm ý cho tới bao nhiêu chân thành và ý nghĩa nghi tiết này ạ.”

“Anh ko thèm nhằm ý đâu.” Đoàn Gia Hứa lưu giữ cho tới thứ tự sinh nhật trước của anh ý, Tang Trĩ đặc trưng thực hiện mang đến anh chén bát mì ngôi trường lâu ê, chầm chậm chạp nói: “Nhưng Chích Chích mái ấm anh nhằm ý nhưng mà.”

Tang Trĩ ko lắc đầu, lúm đồng xu tiền nhì mặt mày má sâu sắc hoáy, nối tiếp hấp thụ nước chanh: “Anh Gia Hứa, anh lần thứ nhất mến thiệt ạ?”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm.”

“Ồ.”

“Sao thế?” Nghe ngữ khí của cô ấy như còn đang được tâm lý, Đoàn Gia Hứa quay đầu sang một bên căn vặn, “Xem thông thường người tao à?”

“…”

Tang Trĩ ko biết người lần thứ nhất hò hẹn như anh sao rất có thể trưởng thành và cứng cáp rời khỏi loại cỗ dạng như vậy này, hoặc cũng rất có thể là vì cô nom mặt mày nhưng mà bắt tưởng tượng. Cô nhịn ko được mỉm cười, thứ tự đó lại ko hề kìm nén, mỉm cười đặc biệt tự động nhiên: “Không đem nhưng mà.”

Đoàn Gia Hứa nom cô mỉm cười, ko giận dỗi mà còn phải mỉm cười theo đuổi.

Nhìn thời thời hạn bên trên đồng hồ thời trang treo tường, Tang Trĩ rút một tờ khăn giấy má vệ sinh tay, chỉ chỉ nhập bịch cá mực thô bên trên bàn: “Em ăn ko không còn, rất có thể mang đến em đem về được ko ạ?”

“Ừm, mong muốn ăn vật gì thì cứ tùy ý lấy về. Tốt nhất là,” Đoàn Gia Hứa hùn cô vặn nắp chai nước khoáng chanh lại, “Đem luôn luôn anh về lên đường.”

“…” Tang Trĩ nghiêm cẩn mặt mày rằng, “Em chỉ mất hào hứng với món ăn thôi.”

“Hửm.” Đoàn Gia Hứa mỉm cười vô nằm trong mập lù mù, “Anh ăn cũng ngon lắm đấy.”

“…”

Tang Trĩ vệ sinh thiết bị, đứng dậy: “Em nên lên đường rồi.”

Nhìn tầm dáng cô chuẩn bị sửa tách lên đường, Đoàn Gia Hứa vậy nhưng mà vẫn ngồi ở địa điểm cũ không tồn tại tín hiệu động che nào là. Anh đùng một cái thở lâu năm một khá, hai con mắt ủ rủ, thong thả nhạt nhẽo đựng lời: “Đột nhiên lại lưu giữ rời khỏi, chừng như trước đó chưa từng rằng với em về chuyện nhập nhà đất của anh.”

Nghe anh rằng thế, Tang Trĩ ngừng động tác, lại lưu giữ cho tới Khương Dĩnh tối ni.

Sau ê, cô khẽ nói: “Nếu anh không thích rằng thì cũng ko có gì đâu nhưng mà.”

“Không nên không thích rằng.” Biểu cảm của Đoàn Gia Hứa trầm trồ ko cần thiết lắm, ngữ điệu bình thản: “Mẹ tắt thở, phụ vương trở nên người thực vật, vì như thế nốc rượu say nhưng mà vấp bị tiêu diệt người. Không mái ấm, đem xe pháo, chi phí tiết kiệm ngân sách mang trong mình một không nhiều.”

Tang Trĩ nom anh để ý, tức thời ko biết nên rằng gì mang đến nên.

“Đừng cảm nhận thấy nó thất lạc ngẫu nhiên, đơn thuần anh cảm nhận thấy,” Đoàn Gia Hứa cà lơ phân phất rằng, “Hai tất cả chúng ta đã từng đi cho tới quan hệ này rồi, vậy thì rất cần phải thông tin qua loa với em.”

Tang Trĩ rung lắc đầu: “Em ko hề đem cảm xúc ko được ngẫu nhiên.”

Đoàn Gia Hứa lại mỉm cười khẽ: “Ừm, lên đường thôi. Anh trả em về ngôi trường.”

“Đoàn Gia Hứa,” Tang Trĩ cảm nhận thấy anh đem nơi nào ê ko đích thị, đứng đắn gọi anh, tiếp cận trước mặt mày rồi nom chằm chằm nhập hai con mắt anh: “Nhắc cho tới chuyện này, đem nên anh ko mừng rồi đích thị không?”

“Không nên ko mừng.” Hầu kết Đoàn Gia Hứa lăn kềnh trượt, biểu cảm điềm đạm nhập nháy đôi mắt ngay lập tức tan tan, “Có khá căng thẳng mệt mỏi.”

Tang Trĩ sững sờ: “Căng trực tiếp gì cơ ạ?”

Đoàn Gia Hứa mỉm cười khẽ tự động giễu: “Sợ em tiếp tục nhằm ý.”

Cô không thể tinh được nom anh.

Ngay khoảnh xung khắc này, đùng một cái cảm nhận thấy thiệt hoang phí lối.

Một người con trai vì vậy.

Một người nhưng mà, làm cho Tang Trĩ sau thời điểm gặp gỡ được anh, thì không thể cơ hội nào là nhằm yêu thương bất luận người con trai nào là không giống nữa.

Rõ ràng là vì như thế phụ vương bản thân đưa đến tội nghiệt.

Vậy nhưng mà cảm nhận thấy tự động ti.

“…” Tang Trĩ yên tĩnh tĩnh vài ba giây, thấp giọng trực tiếp thắn mong muốn kể lại không còn mang đến anh chuyện ngày ngày hôm nay, “Hôm ni em gặp gỡ được Khương Dĩnh, chị tao cho tới rằng với em chuyện của phụ vương anh.”

Ánh đôi mắt Đoàn Gia Hứa khựng lại: “Cô tao cho tới mò mẫm em?”

“Chắc vậy ê.” Tang Trĩ rằng, “Anh chớ nhằm chị tao tẩy óc, chị tao rỉ tai không tồn tại đạo lý gì cả. Lần sau anh nhưng mà nhận ra chị tao, lưu giữ nên ý kiến đề nghị chị tao cho tới cơ sở y tế đánh giá thần kinh trung ương đấy.”

Đoàn Gia Hứa còn mong muốn rằng thêm thắt gì ê.

Tang Trĩ hé lớn hai con mắt tròn trặn xoe, nhè nhẹ nhàng vuốt ve đầu anh, trang nghiêm chững chàng dụ dỗ dành riêng anh: “Thật sự em cảm nhận thấy chống ở ko nên là nhu yếu đuối phẩm nhập sinh hoạt, tuy nhiên nếu mà anh mong muốn nó thì, anh đợi em thêm thắt bao nhiêu năm nữa đó.”

“…”

“Chờ cho tới khi em đảm bảo chất lượng nghiệp rồi mò mẫm chi phí, em mua sắm mang đến anh.”

***

Chở Tang Trĩ về cho tới trọ tại trường xong xuôi.

Đoàn Gia Hứa trở lại xe pháo, nghĩ về cho tới cô ngay lập tức nở nụ mỉm cười. Anh nghĩ về nghĩ về, lấy điện thoại thông minh rời khỏi gửi một lời nhắn mang đến Tang Diên, sau này lại gọi điện thoại thông minh mang đến Tiền Phi.

Mấy giờ tút vang lên, Tiền Phi nhận: “Tao đặc biệt tò mò mẫm.”

“Hử?”

“Tại sao ngươi đặc biệt quí gọi điện thoại thông minh mang đến tao nhập đêm hôm cho tới vậy.”

“Cũng ko khuya nhưng mà.” Đoàn Gia Hứa rất tuyệt tính rằng, “Tao đem chuyện mong muốn rằng với ngươi.”

“Theo xua được rồi?”

Đoàn Gia Hứa Từ đó mỉm cười lên: “Ừm.”

“Được đấy người bạn bè.” Tiền Phi hưng phấn rằng, “Đúng chứ, thiệt sự là mệt rũ rời mang đến tao nhưng mà, nếu mà không tồn tại tao thì ngươi rất có thể xua được người tao sao? Nếu như không tồn tại tao! Mày nên cảm ơn tao mang đến đảm bảo chất lượng nhập đó!”

Đoàn Gia Hứa thuận theo đuổi anh tao nói: “Cảm ơn ngươi, người bạn bè.”

“Đừng khách hàng khí, ngươi rất tốt nên kết duyên sớm rộng lớn Tang Diên lên đường, thiệt sự tao chịu đựng nó đầy đủ rồi…”

“Người bạn bè này, mang trong mình một yếu tố nhưng mà thiệt rời khỏi tao ko trực tiếp thắn với ngươi.”

“Hả?”

Đoàn Gia Hứa: “Cô gái này, kỳ thiệt ngươi cũng biết.”

Tiền Phi đem dự cảm ko tốt: “…Hả? Người ngươi quen thuộc được ở Nghi Hà, sao tao ở Nam Vu lại hiểu rằng chứ, ngươi điên à?”

Đoàn Gia Hứa: “Không nên quen thuộc ở Nghi Hà.”

Tiền Phi suy đoán: “Bạn học tập ở ngôi trường ĐH bọn chúng ta? Có ai cho tới Nam Vu thao tác sao?”

Đoàn Gia Hứa: “Không nên là thao tác, là cho tới học tập ĐH.”

Tiền Phi: “…”

Tẻ ngắt thiệt lâu.

Giọng Tiền Phi vạc run: “Mày chớ rằng với tao, này đó là Tang Trĩ.”

Đoàn Gia Hứa mỉm mỉm cười, “Ừm.”

“…” Tiền Phi trầm đem vài ba giây, “Tao cụp.”

Đoàn Gia Hứa tái diễn tiếng anh tao vừa vặn rằng, chầm chậm chạp đáp: “Thật sự là nhờ đem ngươi.”

“Nhớ loại rắm u gì!” Tiền Phi gào thét, “Tao ko có! Tao trước đó chưa từng hỗ trợ mày! Con u ngươi Đoàn Gia Hứa, ngươi cố thú vượt lên trên nhưng mà, cô nàng ê năm chục bao nhiêu tuổi hạc ngươi tiếp tục quen thuộc biết rồi, con cái u nó mày…”

Đuôi lông ngươi Đoàn Gia Hứa nâng lên: “Không nên ngươi rằng chỉ việc trưởng thành và cứng cáp là được rồi sao?”

“…” Tiền Phi rằng, “Tao từng phun rời khỏi bao nhiêu tiếng vì vậy à?”

“Ừm.”

“Mày tiếp tục rỉ tai này với Tang Diên rồi chứ?”

“Vẫn ko nữa.”

“Mày quyết định tiếp tục rằng thế nào?”

“Chư nghĩ về rời khỏi.”

“Có thể nào là ngươi có khả năng sẽ bị Tang Diên tấn công bị tiêu diệt không?” Ngay cả Tiền Phi cũng cảm nhận thấy yếu tố này thiệt sự khó khăn nhưng mà tiêu thụ nổi, rồi nhanh gọn lẹ đùa mỉm cười tí tởn rằng, “Xin lỗi ngươi nha, tuy nhiên nhưng mà tao lại cự kỳ trông mong phản xạ của Tang Diên.”

“Tao vừa vặn rằng với cậu ấy, tao đem nữ giới rồi.”

Xem thêm: tong giam doc tuyet tinh dien dan le quy don

“Sau ê thì sao?”

“Tao còn rằng với Tang Diên,” Đoàn Gia Hứa lãnh đạm ko thèm điểm xỉa rằng, “Chính ngươi tiếp tục dạy dỗ tao cơ hội theo đuổi xua.”

“…”