tổng tài chuyên sủng người vợ bị bỏ rơi

Chương 20: Đến cả quyền kể từ chối cũng không tồn tại .

Cách trên đây ko lâu, anh từng ham muốn tôi vứt con cái, tuy nhiên lúc này nhất quyết thưa toàn bộ những gì anh thực hiện đều là vì như thế con cái, Lục Thừa Tiêu, trái đất anh thực sự rất rất mâu thuẫn-Vậy sao?Anh xoay đầu lại nghi vấn coi cô, vẻ mặt mày giàn giụa hồi hộp.-Trước trên đây, tôi thực sự là không thích đem người con này, tuy nhiên cô cũng biết bà nội so với tôi cần thiết ra làm sao, bà mến đứa trẻ con này, tôi đương nhiên nên hội tụ lại con cái.-Vậy nếu mà không tồn tại người con này thì sao?Cô sớm nên hiểu rằng, toàn bộ những gì anh thực hiện đều là vì đem người con, tự người bà tuy nhiên anh yêu thương kính!Lục Thừa Tiêu mạnh mẽ và uy lực xoay đầu, ở chặt lấy cổ tay miếng khảnh của cô ý, lực mạnh tương tự ham muốn bẻ gãy, mỉm mỉm cười giá buốt lùng:-Nếu như cô dám thực hiện rời khỏi chuyện gì thực hiện tổn sợ hãi cho tới con cái, tôi tiếp tục khiến cho cô sinh sống ko ằng chếtĐôi vai của Diệp Vãn Ninh rũ xuống, nụ mỉm cười bên trên khuôn mặt mày cô đem sự giễu cợt, cũng đều có cả bị thương:-Tập đoàn Diệp Thị đều vô tay anh, tôi còn hoàn toàn có thể thực hiện được chuyện gì sao?Nhìn khuôn mặt thanh tú xinh đẹp nhất của cô ý, hai con mắt ngấn lệ nhịn nhường biết thưa đang được lặng lẽ cáo giác lại anh.-Cô biết là chất lượng rồi. Niệm tình thân ái phận của cô ý, cô thực sự rất rất xinh đẹp nhất, tuy nhiên tôi sẽ không còn động lòng với cô đâu.Không đem bất kì một lời nói thưa xa xôi này, vẻ đẹp nhất giá buốt lùng tàn nhẫn, những lời nói thưa và biểu cảm của anh ý thời điểm này như 1 lưỡi dao sắc bén đâm vô ngược tim CÔ.-Tôi biết. Trong đôi mắt anh tôi đó là hung phạm giết mổ người, tôi ko biết bạn dạng thân ái đã trải sai điều gì, càng ko thể hiểu tại vì sao tư chữ “hung thủ giết mổ người” đó lại được gắn lên trên người bản thân. Nhưng nếu như anh vẫn thưa như thế, thì cứ xem như là vậy chuồn. Ai bảo anh là người dân có quyền sinh sát tập đoàn lớn Diệp Thị, ai bảo anh là phụ vương của người con vô bụng tối, ai bảo anh...“Là người tuy nhiên cô vẫn đem chút động lòng cơ chứ.” Câu ấy cô ko thể thốt rời khỏi, cô biết mặc dầu cô đem thổ lộ thì anh cũng chẳng thay cho thay đổi quan điểm về cô, chỉ càng nhận về nhiều hơn nữa sự châm chọc và khiêu khích của anh ý, thậm chí còn là ánh nhìn giá buốt lùng và những ngôn kể từ càng khó khăn nghe rộng lớn tuy nhiên thôi.Nghĩ cho tới tử vong của Vân Nhi, Lục Thừa Tiêu ko thể kìm nén được cơn khó chịu, hai con mắt thâm thúy hẳn lên sự tức giẫn dữ ko kìm chế được-Cô ko biết tôi đã thực hiện sai gì ư? Diệp Vãn Ninh, nếu như đem ngày tập đoàn lớn Đế Thịnh rời khỏi nhập xã vui chơi giải trí, tôi chắc chắn tiếp tục mang đến cô lên truyền họa. Kĩ thuật biểu diễn xuất của cô ý thực sự khiến cho tôi được không ngừng mở rộng tầm mắt!Lời vừa phải mới mẻ thốt rời khỏi, anh liên cù người rời ngoài phòng nghỉ chủ yếu thời gian nhanh như cơn lốc, chỉ đánh dấu sự lắc động vô căn chống white tinh ma...Ngày ngày tiếp theo, mưa vẫn không ngừng nghỉ rơi, khung trời ko hề quang quẻ đăng lại như cũ. Lục Thừa Tiêu đứng cạnh bên chóng coi nhìn khuôn mặt white trẻo đem vệt nước đôi mắt của cô ý, một khi sau, anh mới mẻ cù người rời ngoài phòng nghỉ chủ yếu, tài xế tiếp cận tập đoàn lớn.Tập đoàn Đế Thịnh.Trong chống thao tác của quản trị bên trên đỉnh tòa ngôi nhà.-Chủ tịch, người hãy nhìn qua điều này.Kano đem thông tin tiên tiến nhất khảo sát được đem mang đến Lục Thừa Tiêu-Chủ tịch, đấy là bảo vật tuy nhiên năm bại lão quản trị bị mất mặt, trải qua quýt sát chục năm trời, giá tiền vẫn lên tới mức hàng trăm tỷ, bảo vật này ở đầu cuối cũng đều có tung tích rồi.”Lục Thừa Tiêu nhận lấy tư liệu tuy nhiên mang tới, lật coi kết thúc, ngay tắp lự liếc mắt lên nói:-Công khai đấu giá?-Công khai đấu giá chỉ bảo vật vô giá chỉ của tập đoàn lớn Đế Thịnh, lá gan lì của Lang Hiệu cũng thiệt ngày càng rộng lớn rồi!-Đúng vậy, quản trị, còn nữa đấy là thư chào của buổi đấu giá chỉ.* Kano mang trong mình 1 thiệp chào tinh ma xảo đem mang đến Lục Thừa Tiêu.Chiêu trượng ông đập sườn lưng ông này Lục Thừa Tiêu thấy nhiều rồi, thứ tự này, anh ngược lại ham muốn coi xem Lang Hiệu hoàn toàn có thể sử dụng cơ hội gì tấn công sập anh!-Kano, những cậu mau chuồn sẵn sàng, trúng thời điểm đầu tháng sau cho tới cuộc hứa hẹn này. -Việc này...Kano hồi hộp, ko thể hiểu rốt cuộc Cậu ngôi nhà đang được nghĩ về gì. Rõ ràng biết đấy là Hồng Môn Yến, tuy nhiên vì như thế sao vẫn hạnh phúc ham muốn đến? Nhưng có thể Cậu ngôi nhà tự động đem dự trù của tớ.-Vâng, Cậu ngôi nhà, anh yên lặng tâm, Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục chuồn sẵn sàng tức thì.Vừa thưa kết thúc, Kano kính cẩn cúi người, nhanh gọn rời ngoài chống thao tác của quản trị. Lục Thừa Tiêu uyển gửi vùng cây viết kí thương hiệu của tớ lên văn khiếu nại. Sau bại tức tốc đem cây cây viết mạ vàng vừa phải kí thương hiệu bại quăng bên trên mặt mày bàn, mồm tương đối nhếch lên, giá buốt lùng coi thường bỉ thở hắt rời khỏi một giờ, song môi mỏng manh thốt rời khỏi nhì chữ: “Lang Hiếu... Dám đối đầu với Lục Thừa Tiêu anh, kết viên hoàn toàn có thể tưởng tượng được rời khỏi rồi!Hôm ni, Lục Thừa Tiêu về biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp trúng giờ, thực hiện Diệp Văn Ninh cảm nhận thấy rất rất kỳ lạ!-Tôi ham muốn cô thay cho tôi thực hiện một việc. Nhưng sau khoản thời gian anh thổ lộ câu này, sự kỳ kỳ lạ khi nãy tuy nhiên cô cảm nhận thấy lúc này như kéo lên tột đỉnh! Hóa rời khỏi anh là ham muốn cô hùn anh thực hiện việc! Nhìn anh đang được nheo mi kiểm tra bản thân, Diệp Vấn Ninh ko ngoài thu bản thân lại vì như thế sợ hãi, cô ko thể nắm được xúc cảm và tâm trí vô hai con mắt thâm thúy thẳm bại, anh đúng là ham muốn cô làm những gì mang đến anh?-Việc này, cô chỉ được luật lệ thành công xuất sắc, ko được luật lệ thất bại.Hết mức độ độc tài lại cổ hủ, còn ngược ngạo ko thưa đạo lý! Cái gì tuy nhiên chỉ được luật lệ thành công xuất sắc, ko được luật lệ thất bại? Cô còn ko hề đồng ý sẽ hỗ trợ anh tớ thao tác hay là không màuHình như cho tới quyền kể từ chối tôi cũng không tồn tại.-Cô không tồn tại nguyên nhân gì nhằm kể từ chối tôi.Anh đem tay đụng chạm vô má cô, trongmắt giàn giụa sự gian nguy ko thương hiệu. -Gương mặt mày này của cô ý, đó là thứtôi cần thiết.Diệp Vãn Ninh sợ hãi hãi lùi một bước: -Câu này của anh ý là đem ý gì?-Bây giờ cô vẫn chính là bà xã của tôi, đem một số trong những việc tôi cũng nên mang đến cô biết. Lục Thừa Tiêu nhắc một ly rượuwhisky còn nguyên vẹn bên trên bàn húp sạch sẽ, tiếp sau đó nói:-Khi phụ vương tôi vẫn tồn tại là CEO của tập đoàn lớn Đế Thịnh, từng bị mất mặt một bảo vật vô giá chỉ, đúng mực tuy nhiên thưa nó vẫn tồn tại, tuy nhiên bị người không giống lấy cắp! Hiện ni lô trang sức đẹp vô giá chỉ ấy vẫn đem thông tin, nó ở vô tay của Lang Hiếu, còn việc anh tớ là ai cô ko cần phải biết, cô chỉ cần phải biết tôi và hắn tớ cả đời này đó là quân thù, vậy là đầy đủ rồi!
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn