trọng sinh chi bạo lực trấn áp

Sau Khi dọn dẹp và sắp xếp lại căn nhà phòng bếp, Tống Ngọc Trạch gắng ăn mặc quần áo tiến thủ nhập chống tắm.
Y nhập chống tắm, khóa chặt cửa ngõ, sử dụng tay đánh giá nhị đợt chắc hẳn rằng là chốt đã và đang được khóa mới nhất yên tĩnh tâm cho tới phòng tắm xả nước.
Không đem giải pháp, cảm xúc tồn bên trên của Tống Trấn quá nặng, thực hiện mang đến niềm tin nó khi nào thì cũng căng chặt.
Ký túc xá nhà giáo không tồn tại phòng tắm, chỉ mất vòi vĩnh sen, vì thế cảm xúc ngâm mình trong nước ở nội địa thực hiện Tống Ngọc Trạch tự do thoải mái thở nhẹ nhàng rời khỏi một tương đối, thần kinh trung ương stress cũng buông lỏng xuống.
Bồn tắm này rất rộng cũng tương đối sâu sắc, mực nước ko cho tới cổ nó, ngâm mình trong nước nội địa rét thực hiện toàn bộ cơ thể nó đem chút mơ tưởng chuẩn bị ngủ.
Chỉ mới nhất dìm được một hồi, phía bên ngoài vẫn nghe tiếng động then cửa ngõ hoạt động.
Tim Tống Ngọc Trạch nháy đôi mắt nhảy cho tới trong cổ họng, toàn bộ cơ thể đều cứng lại. Nghe Tống Trấn ở phía bên ngoài nói: "Đi tắm còn khóa cửa ngõ, cũng ko nên tao trước đó chưa từng thấy qua chuyện."
Nói xong xuôi, Tống Trấn ngay tắp lự mỉm cười xấu xí tách chuồn.
Tống Ngọc Trạch nghe giờ đồng hồ mỉm cười của hắn thực hiện mặt mũi tai nó đều đỏ gay, tức giận cho tới siết chặt bắt tay, nó cảm nhận thấy chắc chắn là Tống Trấn cố ý, cố ý khiến cho nó khẩn trương hãi hãi, tương tự như nô giỡn với cùng một con cái mèo nhỏ.
"Khốn kiếp..." Y kể từ kẽ răng mắng một câu, cũng không thể tâm tư nguyện vọng ngâm mình trong nước, qua quýt cọ vài ba loại thì vùng lên.
Tống Trấn ngồi bên trên sô trộn tợp bia coi TV, khóe mồm nhịn ko được cong lên, hắn thực sự cố ý.
Tiếng khóa cửa ngõ của Tống Ngọc Trạch bị hắn nghe được, hắn cố ý chạy cho tới nhằm trêu đùa nó, nghe được giờ đồng hồ nước bên phía trong đùng một cái lặng ngắt, tưởng tượng tầm vóc khẩn trương của Tống Ngọc Trạch hắn lại đặc biệt ham muốn mỉm cười.
Trong giây khắc cửa ngõ chống tắm hé rời khỏi, Tống Trấn bắt gặp Tống Ngọc Trạch đem áo ngủ ham muốn chạy về chống.
Tống Ngọc Trạch mới nhất vừa vặn tắm xong xuôi, khuôn mặt mũi nộn nộn vì như thế dìm nội địa rét như trứng gà mới nhất tách vỏ, White nõn bóng nhoáng thực hiện người ham muốn ôm nhập vào иgự¢ hít nhị loại.
Hắn phía Tống Ngọc Trạch vẫy tay, nói: "Lại trên đây."
Tống Ngọc Trạch hỏi: "Làm loại gì?" Ánh đôi mắt rét mướt băng còn đem bám theo tức tức giận vì thế vừa vặn rồi bị trêu chọc, một cỗ dáng vẻ đem ૮ɦếƭ cũng không thích trải qua.
Tống Trấn híp đôi mắt, nói: "Con lại đây? Hoặc tao chuồn qua?"
Nghe ngữ khí đối phương đem bám theo uy ђเếק, Tống Ngọc Trạch trầm đem nửa ngày, đủng đỉnh rãi tiếp cận, sắc mặt mũi lại ko đẹp nhất nổi.
Tống Trấn thấy nó vừa vặn cho tới, tức tốc doãi tay túm lấy đem toàn bộ cơ thể nó ôm nhập lòng.
Tim Tống Ngọc Trạch lạc nhịp một chút ít, bám theo bạn dạng năng chính thức giãy giụa giụa, rộng lớn giờ đồng hồ nói: "Tống Trấn, ông chuồn ૮ɦếƭ chuồn."
Tống Trấn người sử dụng mức độ khóa chặt thân thiết thể Tống Ngọc Trạch, đem mặt mũi chôn điểm cổ nó, hít một tương đối thiệt sâu sắc, người sử dụng ngữ khí ái muội nói: "Thơm vượt lên trên."
Tống Ngọc Trạch mặt mũi xấu xa hổ cho tới đỏ gay bừng, mắng: "Biến thái."
Tống Trấn mỉm cười mỉm cười, ở ngoài mồm nó hít một chiếc, tức tốc buông rời khỏi, nói: "Được rồi, chuồn chuồn."
Tống Ngọc Trạch hung hăng xoa mồm, nhịn ko được đá nhập chân hắn một chiếc mới nhất chạy về chống.
Tống Ngọc Trạch chạy cho tới chống của tôi, khóa chốt, kéo bàn qua chuyện ngăn cửa ngõ lại, cho thêm một chiếc ghế dựa, mới nhất rầu rĩ ko sướng té nhập bên trên chóng.
Y sờ mồm bản thân, chỉ cảm nhận thấy mặt mũi rét lên, vì vậy đem mặt mũi vùi nhập vào chăn, hung hăng đấm xuống chóng một chút ít.
Một lát sau, nó mới nhất lấy sách rời khỏi coi tuy nhiên cũng trở nên thất thần, tâm tư nguyện vọng đều bịa đặt lên trên người Tống Trấn đang được ở phía bên ngoài.
Y cảm nhận thấy thần kinh trung ương của tôi chuẩn bị giảm sút cho tới điểm, đặc biệt hãi Tống Trấn lại chạy cho tới chống bản thân thực hiện những chuyện kì lạ.
Bất vượt lên trên trực tiếp cho tới Khi bóng tối buông xuống, cơn buồn ngủ tập kích lại, Tống Trấn cũng ko cho tới chống nó.
Ngăn cản ko được cơn buồn ngủ, Tống Ngọc Trạch liếc mắt coi ô cửa được chống thủ vững chắc, nghĩ về âm thầm nếu như Tống Trấn tiến thủ nhập nó chắc chắn rất có thể nghe thấy, cũng ko do dự nhiều, ôm chăn u ám tђเếק chuồn.
Gần cho tới ngày đông, sức nóng chừng đêm hôm đem chút rét mướt, nó mơ hồ nước cảm nhận thấy đem vật gì cơ rét hầm hập ôm siết lấy bản thân tuy nhiên cũng ko nghĩ về nhiều, phụ thuộc vào mối cung cấp sức nóng nối tiếp ngủ sâu sắc.
Ngày ngày sau tỉnh lại, Khi nó coi cho tới khuôn mặt phóng đại cơ của Tống Trấn, tức tốc ngơ ngẩn. Trọng điểm là tay nằm trong chân nó đang được quấn phía trên người hắn.
Y u ám thở một tương đối, người sử dụng mức độ giẫm Tống Trấn: "Sao ông lại nằm tại vị trí đây?"
Lấy thể trạng lớn rộng lớn cơ của Tống Trấn đối với Tống Ngọc Trạch, mặc dù bị đá, cũng chỉ thông thoáng dịch đem một chút ít, căn bạn dạng ko thể té xuống chóng.
Hắn xoa hai con mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, hé rời khỏi thì thấy đôi mắt phượng của Tống Ngọc Trạch đang được trừng bản thân.
Bởi vì như thế còn ko tỉnh hẳn, giọng khàn khàn nhả rời khỏi một từ: "Sớm." Một mặt mũi trình bày, một phía doãi người, rộng lớn phân nửa thân thiết bên trên trần truồng lòi ra nhập ổ chăn white color, domain authority thịt mật sắc chọc trực tiếp nhập tròng đôi mắt Tống Ngọc Trạch.
Tống Ngọc Trạch chống chế tức tức giận, rét mướt lùng hỏi: "Rõ ràng tôi vẫn khóa cửa ngõ, làm thế nào nhưng mà ông nhập được?"
Tống Trấn trở bản thân, nghiêng người tiêu dùng tay kháng đầu, ngay lưng biếng nói: "Trong căn nhà đem khóa xe dự trữ, con cái ko biết?"
Tống Ngọc Trạch: "Còn loại bàn cơ, vì như thế sao tôi ko nghe được tiếng động dịch chuyển?"
Tống Trấn nghe nó căn vặn như thế, đùng một cái mỉm cười một chút ít, nói: "Cửa là kể từ phía bên ngoài hé rời khỏi, ko nên kể từ bên phía trong đẩy nhập, con cái ngăn loại bàn ở này là nhằm chọc mỉm cười tao sao."
Tống Ngọc Trạch: "..." Y thẹn thò vượt lên trên trở thành tức giận người sử dụng mức độ xốc chăn một cái: "Cút chuồn."
Tống Trấn cực chẳng đã gắng chăn bao lấy Tống Ngọc Trạch, đem nó ôm nhập vào иgự¢, tiếng động thấp thấp nhưng mà nói: "Đừng quậy, tao buồn ngủ vượt lên trên. Ngủ thêm thắt một chút ít nữa."
Sáng sớm vừa vặn dậy vẫn rối loạn như vậy, Tống Ngọc Trạch tức giận cho tới nỗi còn rất có thể bữa sáng sao? Không ăn, cứ như thế tiếp cận ngôi trường.
Dọc lối luôn luôn lan rời khỏi áp suất thấp, bao nhiêu người chuồn sát bên nó cảm nhận thấy sức nóng chừng như hạ xuống chỉ từ tám, ở trong thâm tâm lặng yên nhắc mãi, ko hổ là băng tô người đẹp, tấp nập ૮ɦếƭ người.
Giữa trưa thời hạn nghỉ dưỡng, tiếng động thì thầm phím nhập lớp đùng một cái hạ xuống, vẹn toàn lai là Mạnh Kha đứng ngoài cửa ngõ.
Cho cho dù là giờ nghỉ ngơi trưa, bắt gặp nhà giáo cho tới, người xem vẫn bám theo bạn dạng năng an tĩnh lại.
"Tống Ngọc Trạch." Mạnh Kha ko nhập lớp, đứng ở cửa ngõ vẫy tay kêu Tống Ngọc Trạch.
Tống Ngọc Trạch tiếp cận sát bên Mạnh Kha, bám theo anh về phía văn chống.
Trong văn chống một người cũng không tồn tại, Mạnh Kha kéo ghế mang đến Tống Ngọc Trạch ngồi: "Ăn cơm trắng trưa chưa?"
Tống Ngọc Trạch nói: "Ăn rồi, thầy đem việc gì sao?"
Mạnh Kha mỉm cười mỉm cười, nói: "Không đem việc gì, tùy tiện tâm sự thôi, đích rồi, sao em đùng một cái ko ở trọ tại trường nữa. Chỗ cơ ở ko quen?"
Tống Ngọc Trạch rung lắc đầu, nói: "Không nên."
Mạnh Kha thấy nó không thích trình bày, anh cũng ko truy vấn, coi thông thoáng qua chuyện Tống Ngọc Trạch: "Quá còm, tuy rằng rằng lúc này xuất hiện loại tức ốm mỹ miều tuy nhiên em là phái nam sinh, cường tráng một chút ít thì đảm bảo chất lượng rộng lớn."
Tống Ngọc Trạch vốn liếng dĩ vẫn còm, sớm nhất bao nhiêu thời buổi này lại không nhiều ăn, coi qua chuyện càng còm.
Y nghĩ về âm thầm, chủ yếu bản thân xác thiệt đem tương đối còm, trách cứ ko được chẳng tấn công lại Tống Trấn, chân nó còn ko vày được cánh tay thô của Tống Trấn, rất có thể tấn công được hắn mới nhất là kỳ lạ. Ừm, trình bày ko chừng chủ yếu bản thân ăn nhiều một chút ít nhằm cường tráng rộng lớn, chắc chắn đem ngày tấn công được Tống Trấn.
Y mặt mũi vô biểu tình căn vặn Mạnh Kha: "Thầy, thầy biết điểm này dạy dỗ luyện quyền không?"
"Hửm? Em ham muốn luyện quyền anh?" Mạnh Kha tưởng tượng một chút ít khuôn mặt người đẹp của Tống Ngọc Trạch kết phù hợp với thân thiết thể tràn ngập cơ bắp...Không thể coi thẳng: "Khụ, em luyện loại cơ làm cái gi, tôi chỉ trình bày em đem tương đối còm, nếu như muốn luyện nhằm cường thân thiết khiếu nại thể, tôi ra mắt mang đến em một hội quán Tae Kwon Do được không? Nơi cơ mang 1 giáo luyện viên kim bài bác là bạn bè của tôi, chỉ lấy em 50% giá chỉ thôi."
Tống Ngọc Trạch ngẫm lại Tae Kwon Do cũng ko tồi tàn, vậy là làm thế nào rất có thể tấn công Tống Trấn là được, nó gật đầu, nói: "Được."
Mạnh Kha đem số điện thoại cảm ứng mang đến Tống Ngọc Trạch, mới nhất nhập chủ thể chính: "Tiểu Tống, là như vậy này, sắp tới đây đem tổ chức một giải Olympic Toán XX, phạm vi toàn nước, từng thành phố Hồ Chí Minh cử chuồn đôi mươi tuyển chọn thủ cho tới thủ đô tham gia dự thi, ngôi trường tất cả chúng ta bị phân 5 danh ngạch. Cao tam 2 người, cao nhị 2 người, tối đa 1 người, mặt mũi tối đa ngôi trường đo lường và tính toán nhằm em chuồn, em nghĩ về ra làm sao. Nếu đem giải, đua ĐH sẽ tiến hành thêm vào đó điểm."
Tống Ngọc Trạch hỏi: "Đến thủ đô?"
Mạnh Kha tợp miếng nước, trả lời: "Ừm, một tuần, chi phí xe cộ nằm trong chi phí ăn đều vì thế ngôi trường hồi hộp, em tâm trí một chút ít."
Tống Ngọc Trạch nghĩ về cũng ko nghĩ về, tức tốc nói: "Em chuồn."
Mạnh Kha mỉm cười tủm tỉm vỗ vỗ vai của nó, nói: "Tốt! Trường tất cả chúng ta đem em, việc đoạt được giải chắc hẳn rằng là ván vẫn đóng góp thuyền rồi. Ha ha ha, chi phí thưởng của tôi, ha ha ha ha."
Tống Ngọc Trạch: "..."
Mạnh Kha: "Ha ha ha, thầy được thưởng em cũng khá được thưởng. Cùng nhau lấy chi phí, ha hả."
Tống Ngọc Trạch nói: "...Thầy, không thể chuyện gì không giống, em chuồn trước."
Mạnh Kha thời điểm này mới nhất tịch thu nụ mỉm cười, nói: "Được, thời hạn ví dụ tôi tiếp tục báo mang đến em sau."
Tống Ngọc Trạch về căn nhà đem việc này trình bày mang đến Tống Trấn.
Tống Trấn đem ý vị không giống coi nó nửa ngày, mới nhất đủng đỉnh rãi nói: "Ừ, chuồn chuồn."
Tống Ngọc Trạch thoải mái thở rời khỏi một tương đối, vẹn toàn nhân cần thiết nhất nó ham muốn chuồn tham gia dự thi đó là đem thời cơ tách ngoài Tống Trấn.
Thời điểm bữa tối, Tống Trấn nhập chống nối tiếp ôm nó ngủ.
Tống Ngọc Trạch sau thời điểm biết Tống Trấn rất có thể tùy thời tiến thủ nhập, lại ko cơ hội này ngủ được, bị Tống Trấn ôm siết lấy, thân thiết thể tức tốc cứng đờ.
"Còn ko ngủ?" Tống Trấn căn vặn.
Tống Ngọc Trạch đem sườn lưng về phía hắn không thích nhằm ý cho tới, nhắm đôi mắt fake cỗ ngủ.
Vòng eo miếng khảnh của thiếu hụt niên ôm nhập trong thâm tâm иgự¢ chủ yếu bản thân, vừa vặn thơm ngát vừa vặn mượt, Tống Trấn cảm nhận thấy đặc biệt thỏa mãn nhu cầu.
Dưới ánh trăng, đầu tóc Tống Ngọc Trạch phiếm rời khỏi độ sáng thướt tha, làn tóc và một đoạn gáy bạch ngọc lòi ra bên dưới phần cổ áo tràn ngập mỹ cảm tinh xảo.
Tống Trấn tâm vừa vặn động, tương đối cúi đầu hít lên sau gáy Tống Ngọc Trạch.
Tống Ngọc Trạch toàn bộ cơ thể đều thấy ko khỏe khoắn, rốt cuộc cũng ko fake cỗ ngủ được nữa, tách ngoài ôm ấp của Tống Trấn, muộn thanh nói: "Tránh rời khỏi."
Tống Trấn hài hước coi nó lùi cho tới mặt mũi mép giường: "Sắp té xuống rồi." Một mặt mũi trình bày, một phía đem người kéo nhập trong thâm tâm.
Thấy Tống Ngọc Trạch ham muốn giãy giụa giụa, Tống Trấn ôm siết lấy nó, nhẹ nhàng giọng nói: "Đừng động đậy, mang đến tao ôm một chiếc, ko nên con cái chuẩn bị tách tiếp cận một tuần sao? Ta tiếp tục lưu giữ con cái."
Tống Ngọc Trạch nghĩ về cho tới một tuần ko cần thiết bắt gặp Tống Trấn, ngay tắp lự miễn chống Chịu đựng đựng nhằm hắn ôm nhập vào иgự¢.
Nhưng Tống Trấn rõ nét là được tiện nghi ngại còn lấn cho tới, ôm một hồi, tay cũng doãi nhập vào ăn mặc quần áo Tống Ngọc Trạch.
Tống Ngọc Trạch nghiến răng nghiến lợi: "Tống Trấn!"
Tống Trấn tịch thu tay, đầu sản phẩm nói: "Không vấp nhập con cái, được ko."
Tống Ngọc Trạch hừ một giờ đồng hồ, đem tay kéo lại vạt áo.
Tống Trấn đem nó nhẹ dịu ôm nhập vào иgự¢, nghe giờ đồng hồ thay đổi điều tiết của nó, cũng đủng đỉnh rãi chìm nhập giấc mộng.
Trong mơ, hắn mơ thấy Tống Ngọc Trạch tʀầռ tʀʊồռɢ đứng ở điểm cơ, thân thiết thể tuyết White như tơ lụa ko hề tủ lấp nhưng mà lòi ra mang đến hắn coi, nó người sử dụng hai con mắt thiên chân thanh triệt coi bản thân, dụ hoặc hắn đem nó đè ở bên dưới thân thiết...
Vì thế ngày ngày sau tách chóng, Tống Ngọc Trạch nhường nhịn như cảm nhận thấy mang 1 vật rét rộp rắn rỏi đỉnh ở bên dưới thân thiết của tôi, sau thời điểm nó phản xạ xem sét đó là loại cơ của Tống Trấn, trọn vẹn bão nổi, người sử dụng mức độ đem Tống Trấn đang được nhập mơ đẩy xuống chóng.