trụy lạc wordpress

Văn án:

Chu Vãn x Lục Tây Kiêu

Bạn đang xem: trụy lạc wordpress

Mọi đứa ở ngôi trường trung học tập Dương Minh đều biết rõ, Chu Vãn hướng về trong lặng yên, Lục Tây Kiêu lối hoàng khó khăn thuần.

Hai người không giống nhau một trời một vực, tấn công tám cái trượng tre cho tới cũng ko ở cạnh nhau.

Ai cũng ko suy nghĩ cho tới, với cùng một ngày, nhị người chúng ta lại ở cùng nhau.

Tiếp bại, tin đồn thổi lại thay cho thay đổi hàng loạt.

Người như Lục Tây Kiêu, thay cho nữ giới như thay cho áo, Chu Vãn bại chỉ mất tí khuôn mặt mày của côn trùng tình đầu, chẳng qua quýt tức thời mới nhất kỳ lạ, ko được bao lâu tiếp tục thực hiện Lục Tây Kiêu ngán ghét bỏ.

Quả nhiên sau đây, Chu Vãn gửi ngôi trường, Lục Tây Kiêu vẫn đùa giỡn thông thường như lúc trước.

Tất cả tương tự như trước đó chưa từng xẩy ra.

Mãi đến tới tối say rượu bại, anh điên rồi mới nhất gọi Smartphone cho tới Chu Vãn, cứ không còn húi máy lại gọi lại, sau cùng Chu Vãn cũng nghe.

Cô ko thì thầm, Lục Tây Kiêu cũng lặng ngắt.

Hai người phân cao thấp.

Đến tận Khi Lục Tây Kiêu cúi đầu xuống, câu chấp bảo đảm an toàn chút uy nghiêm cuối cùng: “Chu Vãn, chỉ việc em thưa một câu yêu thương anh, anh tiếp tục buông bỏ cho tới em.”

Giọng thưa của những người đàn bà vô trẻo tuy nhiên lạnh lẽo lùng, gọi thương hiệu anh: “Lục Tây Kiêu.”

Chỉ cần thiết tía chữ bại, hốc đôi mắt Lục Tây Kiêu đỏ lòm lên.

Cô khôn xiết điềm đạm nói: “Em ko yêu thương anh, là em vẫn luôn luôn lừa anh.”

Trong đoạn tình thương này, Lục Tây Kiêu ko khi nào rung rinh thế dữ thế chủ động.

Anh đó là người bị đùa giỡn.

Xem thêm: vợ của ngoan hiền thay đổi rồi

Cú Smartphone sau cùng bại, nhị người rầm rĩ rất rộng.

Lục Tây Kiêu thưa, Chu Vãn, chớ khiến cho anh tái ngộ em, nếu như không, anh chắc chắn khiến cho em cần mếu máo cầu van lơn.

Sau này, đợt nữa tái ngộ là phía trên lối sàn bar sang chảnh truỵ lạc.

Lục Tây Kiêu lại trở thành bất cần thiết đời, nổi loàn, đứng ở kề bên là 1 cô nàng xinh đẹp nhất đang được thuốc lá.

Trong nháy đôi mắt, anh nhìn quý phái Chu Vãn, vẻ mặt mày điềm đạm, dời góc nhìn chuồn, nối tiếp thì thầm bên trên trời bên dưới khu đất với những người ở kề bên.

Như là sớm đang được quên.

Chu Vãn chỉ thưa tía chữ, ngay lập tức thực hiện cho tới toàn bộ vẻ ngụy trang sụp ụp.

“Lục Tây Kiêu.” Cô vẫn như cũ, là tiếng nói điềm đạm cho tới lạnh lẽo lùng.

Lục Tây Kiêu ném điếu dung dịch, bước nhanh chóng cho tới phía đằng trước, tóm lấy phần cổ áo Chu Vãn, đẩy người đàn bà êm ả điềm đạm lên tường, anh nổi nóng cho tới nỗi trán nổi đẫy gân xanh rờn.

“Chu Vãn, em còn dám quay trở lại, em còn dám quay trở lại.”

Trên người anh trộn láo nháo mùi hương rượu hễ nằm trong mùi hương dung dịch lá, nghiến răng từng chữ một, hỏi: “Có cần em ham muốn bị tiêu diệt không?”

Luôn với người ham muốn em sắc màu sắc tỏa nắng rực rỡ, mong muốn em nước bùn đẫy bản thân.

Xem thêm: tôi không phải nữ chính

Mặt ngoài: Người đàn bà ngoan ngoãn ngoãn x Lãng tử

Thực tế: Người đàn bà phụ lòng x Lãng tử tảo đầu

Tag: Yêu thâm thúy, Thiên chi kiêu tử