truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Chương 125: Kẻ Bế Tắc Ẩn


Hàn Trí Minh bị cô nghịch ngợm lại một vố nhức điếng, nỗi tức phẫn uất dần dần chuyển sang thèm muốn cần dành được cô bằng mọi thủ đoạn.
Còn về Tiêu Triết Hạn thì ngoài cần phát biểu, anh tớ sở hữu thời cơ thao tác làm việc với cô một thứ tự tưởng đang được rất có thể bắt được ưu điểm yếu của cô ấy nhập tay tuy nhiên nào là ngờ ăn cần trái khoáy đắng.
Chuyện tập đoàn lớn của anh ấy tớ liên minh rồi hạ nhục, dìm đối tác chiến lược xuống nhằm vụ lợi cũng đã trở nên Viral rời khỏi mặt mày ngoài.

Bạn đang xem: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Dù đang được chi ra một trong những chi phí vô nằm trong rộng lớn nhằm dìm thông tin xuống tuy nhiên nút mật độ chỉ tăng nhưng mà ko hạn chế.
Các đối tác chiến lược cũng dần dần rút vốn liếng, diệt hợp ý đồng.

Cổ phiếu cũng chính thức rớt giá bán, tài chủ yếu bị tác động áp lực.

Anh tớ đang được cần làm cho đầu đau ngồi coi tập đoàn lớn lâm vào cảnh xịn hoảng nhưng mà ko biết cần xử lý thế nào là.

Cứ kế tiếp tình hình này chỉ e tiếp tục sớm vỡ nợ.
"Anh phát biểu coi chuyện này cần thực hiện thế nào?" Tiêu Triết Hạn vò đầu bứt tai phát biểu.
"Chẳng cần vì thế cậu vô dụng? Để bại bên dưới tay một đứa đàn bà còn dám kêu ca?"
"Anh..."
...
Vương chỉ bảo An tuy rằng thứ tự này thắng khiếu nại tuy nhiên trong tâm cũng chẳng sướng nổi.

Từ khi nghe tin cậy cái trực thăng tê liệt tiếng nổ rồi rơi xuống rồi cho tới Lúc coi thấy tử thi tê liệt là trái khoáy tim cô đang được bị tiêu diệt rồi.

Cuộc sinh sống này quá nhạt nhẽo nhẽo, quá bất công với cô nhưng mà.

Khó khăn lắm tình yêu mới hoàn toàn vẹn tuy nhiên thiệt ko ngờ lại quá ngắn ngủi ngủi.

Những kí ức tươi tỉnh rất đẹp vẫn còn đấy tuy nhiên người đang được mất mặt.
Lí vì thế nhằm cô kế tiếp sinh sống là đứa trẻ con còn ko ra đời.

Nó đó là niềm kỳ vọng có một không hai của cô ấy.
Tối hôm tê liệt, Châu Hân Hân nằm trong Lí Kiệt cho tới đón cô cho tới Châu gia ngỏ tiệc chúc mừng.

Cũng chẳng sở hữu bao nhiêu người, toàn những người dân thân thiết thân quen như mái ấm gia đình.

Vương chỉ bảo An khoác lên bên trên bản thân khuôn mặt mày với nụ cười cợt chan chứa miễn chống cho tới không còn buổi tiệc.
Cô lấy lí vì thế phiên bản thân thiết khá mệt mỏi nên về trước.

Lí Kiệt lấy xe cộ chở cô tuy nhiên cô kể từ chối.

Không khí buổi tối cực kỳ yên lặng tĩnh, cô mong muốn tự động về tiện thể lên đường dạo bước luôn luôn.
Nhưng Hàn Mẫn Nhu lại một mực ko Chịu, cô bé nhỏ đẩy toàn bộ quý khách nhập vào kế tiếp buổi tiệc rồi lấy xe cộ chở cô về.
"Để chị về 1 mình, em ko yên lặng tâm một chút nào.

Xem thêm: chạy khỏi học viện sắc tình

Lên xe cộ lên đường em trả chị về."
Đôi teo một hồi ở đầu cuối Vương chỉ bảo An cũng cần Chịu bại, cô xuất hiện lên xe cộ coi nhìn khung trời tối qua loa cửa ngõ kính.
Chiếc xe đua băng băng bên trên đàng chẳng bao lâu đang được rẽ nhập tuyến phố vào trong nhà cô.
"Mẫn Nhu còn một quãng nữa là cho tới rồi.

Chị mong muốn lên đường dạo bước một lúc."
Hàn Mẫn Nhu ngẫm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Được, vậy chị về sớm nha.Tạm biệt."
Đi dạo bước từng bước, từng bước bên trên tuyến phố thân thuộc nhưng mà cô và anh từng bên cạnh nhau tay nhập tay.

Trong lòng Vương chỉ bảo An ko rời ngoài nặng trĩu nề.

Cô hít một khá thiệt thâm thúy rồi trở về phía đằng trước.
Bỗng một con cái xe cộ đen giòn lên đường ngay sát về phía cô.

Nhảy xuống là phụ thân tứ thương hiệu côn đồ dùng to tướng mập.
"Này cô em, lên đường đâu nhưng mà hấp tấp thế?"
Vương chỉ bảo An nhíu ngươi xoay người lại: "Các anh mong muốn gì?"
"Muốn cô theo dõi tôi."
Vương chỉ bảo An cười cợt rét, cô đang được sớm vạc hình thành sở hữu kẻ dõi theo dõi đàng sau.

Và người phái bọn bọn chúng cho tới ngoài cần thiết đoán cũng biết là người nào là.
Một thương hiệu di chuyển ngay sát điểm cô vừa vặn kịp đụng chạm nhập tay cô đã trở nên cô lên gối đá trực tiếp nhập hạ cỗ.

Hai loại tát xé tan sự yên lặng ắng của buổi tối.
Tên tê liệt cay nghiệt cúi xuống coi cái răng của tớ bên dưới khu đất.
Bao nhiêu lâu ni sư theo dõi sư phụ Mặc học tập võ trái khoáy là ko quá nhưng mà, hiệu suất cao cực kỳ cao.
"Con ranh này, ngươi...mày..." toán bọn chúng đều tưởng ngàng, một cô nàng nhỏ bé nhỏ yếu đuối ớt lại rất có thể hạ gục một thương hiệu to tướng mập.

Xem rời khỏi đang được quá khinh suất rồi.
Hai thương hiệu tê liệt vừa vặn toan xông cho tới, Vương chỉ bảo An cũng thủ thế sẵn.

Bỗng một người toàn thân thiết khoác đồ dùng thể thao đen giòn, team nón lưỡi trai đứng sau nửa khuôn mặt mày kể từ đâu xuất hiện tại.

Nhanh như hạn chế anh tớ đứng trước mặt mày nhị thương hiệu tê liệt, nhị con cái dao kề sát cổ.
"Lại...lại thêm 1 thằng nữa.

Mày...ngươi là thằng nào? Tại sao lại phá huỷ sự việc tốt của tụi tao?"
Không nhiều câu nói., một đàng rạch xoẹt qua loa cổ, nhị thương hiệu tê liệt té khụy xuống khu đất, đôi mắt trợn ngược.
Mọi chuyện xẩy ra quá nhanh chóng, trong cả Vương chỉ bảo An cũng ko kịp phản xạ.
Người tê liệt vừa vặn xoay lại, nhị con cái dao tê liệt cũng rơi xuống khu đất dẫn đến tiếng động leng reng.
Tên có một không hai còn sinh sống nhập phụ thân thương hiệu run rẩy lên nỗ lực cập liên tiếp lùi rời khỏi sau.
"Mày...ngươi chớ sắp tới đây."
"Đừng giết mổ tao, tao sở hữu thật nhiều tiên đều rất có thể cho tới ngươi không còn, chớ giết mổ tao."
Chỉ nghe thấy giờ cười cợt khe khẽ chan chứa mai mỉa của những người tê liệt, nhanh chóng như hạn chế anh đang được đứng trước mặt mày hắn.

Xem thêm: hoang my the gioi

Nắm đấm siết chặt nện thường xuyên trực tiếp mặt mày hắn.

Cả khuôn mặt mày chan chứa máu mê, người tê liệt người sử dụng thân thiết đứng sau ko nhằm cô trông thấy.
Xong xuôi anh tớ vùng dậy bay vứt cái khăn tay bám tiết ném xuống.
Vẫn ko rõ ràng là oán hoặc các bạn, Vương chỉ bảo An vẫn bịa đặt sự cảnh giác lên số 1.

Ngộ nhỡ anh tớ con quay qua loa ứng phó với cô thì chẳng cần nguy hiểm to tướng rồi sao? Người này rời khỏi tay tàn nhẫn như vậy, cô đích thị là đấu ko lại.
"Anh là ai? Có mục tiêu gì?".