truyện lòng chỉ hướng về em

1

Vừa lên đường lối một vừa hai phải nghe nhạc, tai nghe phía bên phải của tôi bất thần bị rung rinh xuống.

Bạn đang xem: truyện lòng chỉ hướng về em

Quay đầu lại coi, tôi và thương hiệu cướp mặt mũi xứng đáng khinh thường trợn đôi mắt coi nhau.

Trong tay hắn vậy điện thoại thông minh của tôi, cái điện thoại thông minh tê liệt liên kết với chạc tai nghe của tôi…

“Có cướp!” Tôi rung rinh lại điện thoại thông minh rồi nhét này lại nhập túi đeo.

Không ngờ thương hiệu cướp nghiến răng, rung rinh luôn luôn cái túi đeo của tôi.

“Đứng lại!” Tôi toá giầy gót cao, vậy bên trên tay điên loạn xua theo dõi.

Đuổi một mạch tía cây số, tôi thiệt sự không hề chút mức độ nào là.

“Cướp, xin xỏ hãy gom tôi bắt cướp với!” Tôi hét lên nhập vô vọng.

Đúng thời điểm hiện tại, một người đảm bảo chất lượng bụng xuất hiện tại, gạt té thương hiệu cướp.

Tôi thở hồng hộc bước lên phía trước: “Cảm ơn anh nhiều…Anh…”

Còn còn chưa kịp rằng nói đoạn câu nói. cảm ơn, một vừa hai phải bắt gặp mặt mày “người đảm bảo chất lượng bụng”, tôi đâm rời khỏi chán ngán.

Hóa rời khỏi là các bạn trai cũ của tôi, Giang Dục.

Ba năm ko gặp gỡ, anh vẫn rất đẹp trai như xưa, đơn giản ánh nhìn coi tôi không hề trìu mến nữa tuy nhiên tràn ngập sự châm chọc.

“Vậy tuy nhiên là cô, thiệt là xui xẻo!”

Dứt câu nói., anh nhấc chân giẫm thương hiệu cướp lên, thậm chí còn còn hứng thương hiệu cướp dậy, đảm bảo chất lượng bụng phủi những vết bụi bên trên người gã: “Anh trai à, chạy lờ đờ thôi, chớ hấp tấp vội vàng chứ.”

Tên cướp ngu người coi Cửa Hàng chúng tôi rồi ko chút vì thế dự vậy cái túi lên chạy lên đường.

Thấy bóng hình hắn chuẩn bị mất tích ở đoạn ngoặt, tôi ko chút tâm trí tuy nhiên buột mồm thốt ra: “Giang Dục, vào trong túi của tôi với hình ảnh khỏa đằm thắm của anh ý đấy!”

Sau khi sửng oi một khi, Giang Dục tươi tỉnh lại: “Má! Tô Niệm Niệm, cô đói khát mà đến mức này sao?”

Giang Dục tức phẫn nộ chạy như điên xua theo dõi.

Không bao lâu, anh vẫn lấy lại được cái túi.

Tôi ngay lập tức há túi lấy điện thoại thông minh rời khỏi báo công an.

Sau khi thương hiệu cướp bị công an bắt lên đường, tôi cũng tấp tểnh chuồn êm êm, tuy nhiên Giang Dục vẫn ngăn trước mặt mày tôi.

Anh xụ mặt mày, ko lấp cất giấu sự rơi rụng kiên nhẫn: “Trả hình ảnh lại mang đến tôi.”

2

Tôi cầm chặt túi đeo nhập tay: “Vừa rồi tôi lừa anh thôi, tất cả chúng ta chia ly tía năm rồi, sao tôi rất có thể lưu giữ hình ảnh của anh ý được.”

“Hừ!” Giang Dục mỉm cười rét trở thành tiếng: “Tôi ko tin cậy, tự động cô mang ra hoặc nhằm tôi tự động mò mẫm, cô lựa chọn lên đường.”

“Tôi thiệt sự ko có…” Tôi nỗ lực ngụy biện.

Giang Dục vẫn rơi rụng không còn kiên trì, trầm mặt mày rung rinh lấy cái túi đeo nhập tay tôi chính thức hiếu động.

Tôi vốn liếng tràn trề mạnh mẽ và tự tin cho tới khi bắt gặp Giang Dục há ngăn nhị lớp bên trong túi rời khỏi, trong tâm địa ngay tắp lự thấy stress.

Tôi rung rinh lấy tấm hình trước lúc Giang Dục thấy, nhét trực tiếp nhập mồm, nhai qua quýt bao nhiêu cái ngay tắp lự nuốt xuống.

“Khụ khụ…” Cổ họng tôi nhức vì thế bị cộm, ho khan kinh hoàng.

Giang Dục theo dõi bạn dạng năng tấp tểnh vỗ sống lưng mang đến tôi, tuy nhiên khi chuẩn bị đụng chạm nhập tôi thì đùng một phát rụt tay về.

“Đúng là đồ gia dụng điên!”

Bỏ lại câu này đoạn, anh sải bước rời lên đường.

Chờ cho tới khi hình bóng của anh ý mất tích, tôi mới mẻ tịch thu tầm đôi mắt.

Tôi cũng tấp tểnh rời lên đường.

Nhưng mới mẻ một vừa hai phải nhấc chân, lòng cẳng chân ngay tắp lự truyền cho tới cảm hứng nhức thấu tim.

“A–” Tôi hít một tương đối rét.

Kiểm tra thì thấy lòng cẳng chân đã trở nên xước vì thế ma mãnh sát trong những khi chạy.

Không còn cơ hội nào là không giống, tôi lấy điện thoại thông minh rời khỏi đặt điều Didi*.

* Ứng dụng đặt điều xe cộ như Grab/Be…

Mười phút sau, một cái Maserati ngừng ở trước mặt mày tôi.

Tôi đang được cảm thán đặt điều Didi mà còn phải rất có thể đặt điều được Maserati, giây tiếp sau, khi lên xe cộ ngồi và bắt gặp bác tài nụ mỉm cười bên trên mặt mày tôi nhộn nhịp cứng lại.

Lại là Giang Dục!

3

“Cô lên đường đâu?” Lông ngươi Giang Dục nhíu chặt.

Tôi còn chưa kịp há mồm, Giang Dục vẫn lên giờ phen nữa: “Lúc trước cô chê bần hàn máu mê nhiều vứt quăng quật tôi, vậy Chắn chắn giờ đây cô vẫn ở mặt mày một người phong lưu, sinh sống nhập biệt thự nghỉ dưỡng rộng lớn rồi ấy nhỉ?”

Giọng điệu của anh ý ăm ắp giễu cợt.

Vì không thích rơi rụng mặt mày trước anh, tôi bịa rời khỏi một địa chỉ: “Số 8, Cẩm Thịnh Uyển.”

Cẩm Thịnh Uyển là khu vực biệt thự nghỉ dưỡng số 1 ở trên đây.

Cũng là địa điểm điểm thao tác của anh ý trai tôi.

Nghe vậy, tay cầm vô lăng lái xe của Giang Dục tương đối khựng lại, tiếp sau đó thì thông thường quay về.

Tôi vốn liếng tấp tểnh bảo Giang Dục trả tôi cho tới cổng khu vực biệt thự nghỉ dưỡng là được rồi, ko ngờ tôi còn còn chưa kịp rằng thì xe cộ vẫn tiến bộ nhập khu vực biệt thự nghỉ dưỡng, ngừng trước cửa ngõ biệt thự nghỉ dưỡng số 8.

Xem thêm: chiều theo sở thích của em

“Cảm ơn.” Sau khi tôi xuống xe cộ, Giang Dục cũng theo dõi xuống.

“Cô với Chắn chắn đó là nhà đất của cô?”

Tôi ưỡn ngực: “Đương nhiên!”

Để chứng tỏ câu nói. dối trá của tớ, tôi còn thuần thục nhập mật mã nhập biệt thự nghỉ dưỡng và Open.

“Bây giờ anh tin cậy chưa?” Tôi hất cằm kiêu ngạo với Giang Dục.

“Ha!” Anh mỉm cười rét một giờ, ko rõ rệt ý tứ.

Thật trùng khớp, anh trai tôi ra phía bên ngoài đúng khi này.

Tôi nhanh gọn lẹ bước cho tới, đem tay anh trai, trình làng với Giang Dục: “Đây là kẻ các bạn trai phong lưu của tôi.”

Mặt tôi ăm ắp đắc ý, anh tôi lại xấu xa hổ coi Giang Dục: “Sế… Sếp.”

Cái gì?

Tôi ngay lập tức hóa đá.

Tình huống này là thế nào?

Giang Dục là sếp của anh ý tôi, rằng cách tiếp theo, biệt thự nghỉ dưỡng này là của Giang Dục?

4

Quá xấu xa hổ!

Khỏi cần được rằng, tôi chuẩn bị sử dụng chân xẻ rời khỏi một chiếc hố còn rộng lớn cái biệt thự nghỉ dưỡng này.

“Tô Niệm Niệm, sao tôi lại ko biết phái đẹp người chủ sở hữu của căn biệt thự nghỉ dưỡng này là cô vậy?” Giang Dục coi tôi bởi vì ánh nhìn khinh thường thông thường.

Người không giống rất có thể khinh thường thông thường tôi, tuy nhiên tôi không thích nhằm Giang Dục khinh thường thông thường tôi.

Đột nhiên, tôi với cùng một phát minh.

Tôi hất cánh tay anh tôi rời khỏi, ân oán trách: “Đồ đểu! Không cần anh rằng đó là nhà đất của anh sao? Hóa rời khỏi anh gạt tôi, oa a a…”

Tôi con quay sống lưng về phía Giang Dục, khóc thương tâm mong muốn bị tiêu diệt.

Nhưng bên trên thực tiễn, tôi lại sử dụng khẩu hình rằng với anh trai tôi: “Diễn mang đến em! Nếu ko em tiếp tục trình làng mang đến chị dâu bao nhiêu anh trai ngọt nhạt nước!”

Quả nhiên, sự uy hiếp của tôi rất rất hiệu suất cao.

Anh ấy coi Giang Dục, rồi coi tôi.

Anh trai tôi hồi hồn.

Anh ấy hít thâm thúy một tương đối, mặc kệ toàn bộ tuy nhiên rằng với tôi: “Niệm Niệm, tuy nhiên giờ đây anh ko mua sắm được biệt thự nghỉ dưỡng, tuy nhiên một ngày nào là tê liệt anh chắc chắn tiếp tục mua sắm được.”

“Đồ gián trá, tôi sẽ không còn lúc nào tin cậy anh nữa, tất cả chúng ta chia ly đi!” Bỏ lại những câu nói. này, tôi ôm mặt mày chạy lên đường.

Cho cho tới khi chạy thoát ra khỏi khu vực biệt thự nghỉ dưỡng, không hề cảm biến được ánh vướng sáng sủa quắc của Giang Dục, tôi mới mẻ thở phào thoải mái.

Tôi bắt xe cộ về căn nhà, coi lòng cẳng chân bị ma mãnh sát nguy hiểm, thì thầm suy nghĩ bản thân xui xẻo.

Gặp ai ko gặp gỡ, sao lại gặp gỡ Giang Dục chứ?

Trong khi trét dung dịch mang đến lòng cẳng chân, tôi bất giác ghi nhớ lại cảnh tượng bao nhiêu năm vừa qua.

Khi tê liệt, Giang Dục vẫn quỳ xuống cầu xin xỏ tôi chớ chia ly với anh, tuy nhiên tôi vẫn đẩy anh rời khỏi, kéo vali vứt đi.

5

“Ding Dong –“

Tiếng chuông cửa ngõ vang lên kéo tôi thoát ra khỏi dòng sản phẩm tâm trí.

Tôi vực lên Open.

Là một chàng trai cho tới nhằm phó đồ ăn thức uống tôi vẫn mua sắm ở chợ vừa mới đây.

Sau khi đem đồ gia dụng nhập chống phòng bếp, tôi đặt điều Ϲɑmerɑ chính thức việc làm ngày thời điểm ngày hôm nay một cơ hội đâu nhập đấy.

Tôi là một trong những blogger nhà hàng ăn uống, hằng ngày tôi nấu bếp và tiến tới nhằm thú vị quý khách theo dõi dõi, tiếp sau đó nhận lăng xê nhằm mò mẫm chi phí.

Tôi vẫn thao tác này được 1 năm, giờ thì tôi cũng đều có hàng ngàn ngàn fans.

Sau khi gói gọn đoạn mươi bao nhiêu phần ăn vẫn sẵn sàng, tôi tắt Ϲɑmerɑ lên đường, coi những phần ăn được bố trí nhỏ gọn lại thấy lúng túng.

Tôi cần trả những vỏ hộp cơm trắng trưa này cho tới studio của anh ý trai thôi.

Trước trên đây ko biết ông căn nhà của anh ý trai tôi là Giang Dục thì thôi lên đường, giờ đây biết rồi, tôi mong muốn rời mặt mày.

Dù sao tôi mới mẻ rơi rụng không còn sĩ diện trước mặt mày Giang Dục, ko thể lại mò mẫm cho tới cửa ngõ ngay tắp lự chính không?

Chuyện này giản dị, tôi gọi năng lượng điện mang đến anh trai, bảo anh ấy trở lại lấy.

Studio của anh ý tôi cũng chỉ cơ hội địa điểm tôi mươi phút tài xế.

Một khi sau, anh tôi ăm ắp lo ngại coi tôi: “Niệm Niệm, em và sếp của anh ý rốt cuộc với mối liên hệ gì? Em với biết nếu như ánh nhìn rất có thể làm thịt người, lúc này anh đã trở nên cậu tao đâm bị tiêu diệt rồi không!”

“E hèm… Anh ấy là các bạn trai cũ của em.”

“Cho nên sếp của anh ý đó là người các bạn trai bần hàn xoàng xĩnh tuy nhiên em chê bần hàn máu mê nhiều vứt quăng quật kia?” Anh tôi trợn tròn xoe đôi mắt kinh ngạc.

“Ừm.”

Phải rơi rụng một khi lâu anh tôi mới mẻ trả hồn lại sau cú sốc.

Xem thêm: tiễn đi kẻ thứ ba

Anh ấy thu lại vẻ lo ngại bên trên mặt mày, thay cho nhập tê liệt coi tôi bởi vì ánh nhìn thương xót: “Niệm Niệm, trước khi em chia ly với cậu tao vì thế với ẩn tình không giống. Hơn nữa coi phản xạ của cậu tao rất có thể thấy rõ rệt vẫn tồn tại quan hoài em, Hoặc là em phân tích với cậu tao đi?”

Nghe vậy, tôi đắng cay rung lắc đầu: “Anh ấy quan hoài em nơi nào, rõ nét là hận em.”

Anh tôi còn tấp tểnh rằng tăng gì nữa, tôi lên giờ trước, ngắt câu nói. anh ấy: “Anh, vẫn chính là vượt lên khứ rồi.”