truyện thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi

“Được rồi Tổng giám đốc Phó, anh chớ chất vấn cô tớ nữa, nước ngoài trừ phát biểu “em không tồn tại, ko tương quan cho tới bọn chúng tôi” thì cô tớ còn biết phát biểu gì nữa, thế cho nên vẫn tiếp tục nhằm tôi lên đường.” Lục Khởi vực lên, kể lại chuyện vừa phải rồi.

Trình Minh Viễn nghe đoạn, xoa xoa cằm: “Tôi cảm nhận thấy Tổng giám đốc Lục ko sai, bọn họ ko quí cô Cố, cô Cố còn cứng đầu xán lại, chẳng cần là ko biết bản thân biết tớ sao, bọn họ phát biểu lời nói thiệt lòng thì khóc, theo đòi tôi thấy, cô Cố, cô cũng dễ dẫn đến thương tổn quá lên đường.”

Bạn đang xem: truyện thưa phó tổng lần này thực sự ly hôn rồi

Phó Kình Duy không đủ can đảm phân tích, tuy nhiên trong trái tim cũng gật đầu nghiền trở nên.

Ngay cả Phó Kình Hiên cũng ko thể phát biểu đám người Bạch Dương thực hiện sai.

Dù gì thực sự Tử Yên tự động sáp lại.

Trong lòng Phó Kình Hiên khá mệt rũ rời, thở nhiều năm, ôm Cố Tử Yên, nom Bạch Dương nói: “Xin lỗi, việc này ngược thực Tử Yên ko chính, tôi thay cho cô ấy xin xỏ lỗi quý khách.”

Cố Tử Yên trừng lớn mắt: “Kình Hiên…”

Phó Kình Hiên khẽ siết vai cô tớ, tỏ ý cô tớ chớ lên giờ đồng hồ.

Bạch Dương chống tay, cười cợt như ko nom nhì người: “Tổng giám đốc Phó thực sự xin xỏ lỗi càng ngày càng lão luyện, lão luyện đến mức độ khiến cho người tớ nhức lòng, được rồi, nể tình Tổng giám đốc Phó xin xỏ lỗi với chân thành vì vậy, tôi gật đầu.” . truyen bjyx

“Cảm ơn.” Phó Kình Hiên sao hoàn toàn có thể ko nghe rời khỏi cô đang được châm chọc anh thông thường xuyên xin xỏ lỗi thay cho Tử Yên, tuy nhiên ko nhằm ý, rũ đôi mắt vấn đáp nhì chữ.

“Kình Hiên…” Cố Tử Yên đôi mắt hoe đỏ ửng nom Phó Kình Hiên: “Xin lỗi, em lại rước tăng phiền toái cho tới anh rồi.”

Phó Kình Hiên vệ sinh lên đường nước đôi mắt ở khóe đôi mắt cô ta: “Được rồi, sau đây rời xa chúng ta một ít, lên đường tắm rửa lên đường.”

“Vâng.” Cố Tử Yên gật đầu, xoay người trở về phía Tolet.

“Haiz, không còn trò nhằm coi rồi, vẫn chính là nối tiếp cưỡi ngựa lên đường thôi.” Trình Minh Viễn uể oải.

Xem thêm: truyện ngôn tình cổ đại hay nhất

Phó Kình Duy cũng gật đầu theo: “Anh Viễn, lát nữa tất cả chúng ta thi đua coi ai chạy không còn một vòng trước, được không?”

“Cái này hoặc.” Đôi đôi mắt Trình Minh Viễn sáng sủa lên.

Lục Khởi và Trần Thi Hàm nghe cũng rậm rịch mong đợi.

“Tôi cũng lên đường.” Trần Thi Hàm giơ tay.

Lục Khởi nom Bạch Dương: “Cục cưng, trước đó ko cần em vô cùng mong muốn cưỡi ngựa sao, tất cả chúng ta cũng nhập cuộc nhé?”

Bạch Dương vừa phải toan vấn đáp, Phó Kình Hiên tự nhiên lên tiếng: “Không được, cô ấy ko thể cưỡi ngựa!”

Cô đang được có thai, bên trên sống lưng ngựa nhấp lên xuống lư hỗ tương, rất đơn giản xẩy ra chuyện.

Mọi người tức tốc yên tĩnh tĩnh, không tin tưởng nom Phó Kình Hiên.

“Sao thiên thần ko thể cưỡi ngựa?” Lục Khởi tức phẫn nộ nom Phó Kình Hiên chằm chằm: “Ở đó cũng ko cần địa phận của anh ấy, anh còn ko khiến cho thiên thần của công ty chúng tôi cưỡi ngựa sao?”

“Đúng vậy.” Trần Thi Hàm cũng bất mãn, trừng đôi mắt nom Phó Kình Hiên.

Phó Kình Duy và Trình Minh Viễn cũng cảm nhận thấy anh khá quá xứng đáng rồi.

Xem thêm: lang khach vo danh

Chỉ với Bạch Dương phát hiện rời khỏi điều mới mẻ, góc nhìn khá lóe sáng sủa.

Hình như Phó Kình Hiên ko cần vì như thế ngông cuồng mới mẻ ko cho tới cô cưỡi ngựa.

Mà là với vẹn toàn nhân không giống.