truyện tường vi ngược lối

Có lẽ là thấy người nam nhi vừa vặn cho tới vượt lên trẻ em, bên trên mặt mày thương hiệu say xỉn tức thời nhận thêm phần đắc ý: “Mày á? Mày đó là Trình Tố à?”
Chỉ là hắn tao mới nhất giữ vị vẻ mặt mày này bao nhiêu giây thì tiếp tục sụp sụp đổ bởi một lần đau đớn, loại tay túm chặt hắn tao của Trình Tố siết thiệt mạnh, tuy nhiên minh bạch hắn tao ko Chịu nổi, nhức nhối tự động hóa buông tay.
Chai rượu rơi xuống thảm, kêu vang, thực sự nghiền người tao.
Có lẽ là cảm biến được gì cơ, người nam nhi say xỉn vờ vịt xoa cổ tay, giọng điệu không hề vênh váo hung hăng như Lúc nãy nữa, “Chuyện của em trai tao, sở hữu cần bọn chúng mi nên mang đến tao một điều phân tích và lý giải không?”
Trình Tố liếc mắt rời khỏi hiệu mang đến nhân viên cấp dưới đáp ứng ở bên cạnh, người cơ tức thời kéo cửa ngõ chống rời khỏi, “Anh Tống, sở hữu chuyện gì thì vô trên đây kể từ từ phát biểu.”

“Sao, rơi rụng mặt mày à? Không đấy, tao cứ ham muốn ở trên đây.”
Lời còn ko dứt, người nam nhi say rượu ngay tắp lự lặng bặt.
Hắn tao ngờ ngạc cúi đầu.
Một bàn tay của Trình Tố đặt lên trên vạt áo ngổn ngang của anh ấy tao, giọng điệu hờ hững: “Nghĩ kĩ lên đường rồi phát biểu tiếp.”
“...”


Người nam nhi say rượu vốn liếng chỉ phô trương thanh thế, ko ngờ người thanh niên trước đôi mắt đó lại rất rất tỉnh bơ, nhịn nhường như căn bạn dạng ko hề hấn gì.
Hắn tao chỉ đành trong thời điểm tạm thời nghẹn lại khẩu khí, sầu óc lên đường vô vào chống.
Mấy thương hiệu đồng lõa nhì đôi mắt nom nhau, cũng lên đường vô theo đòi.
Có nhân viên cấp dưới đáp ứng cho tới chất vấn Lộ Tri Nghi sở hữu bị thương ko, Lộ Tri Nghi vẫn tồn tại kinh hoảng, cô nhấp lên xuống đầu, khi tảo người nom lại, cửa ngõ chống tiếp tục đóng góp rồi.
Người nam nhi thương hiệu Trình Tố cơ cũng đã đi đến.
Lối lên đường nhỏ tức thời phục sinh lại sự yên lặng tĩnh, như thể trò hề bao nhiêu phút trước trước đó chưa từng xẩy ra. Những chống không giống đóng góp chặt cửa ngõ, như ngăn cơ hội với toàn cầu, ko hề biết vừa vặn nãy điểm trên đây tiếp tục trải qua loa một trận gió máy lốc thế nào.
Lộ Tri Nghi đứng bên trên vị trí, lừ đừ rãi dịch chuyển vài ba bước, tạm dừng trước cửa ngõ 317.
Cửa đóng góp, cô ko trông thấy gì.
Nhưng tim cô đập rất rất nhanh chóng, vô đầu liên tiếp hiện thị cánh tay ngăn chai rượu mang đến cô.
Vừa nãy Lộ Tri Nghi thấy chừng như người cơ bị miếng vỡ của chai rượu cứa bị thương rồi, tiết chảy xuống dọc từ mu bàn tay, nom tuy nhiên thấy tởm.

Bạn đang xem: truyện tường vi ngược lối

Nhưng nom anh tương tự chẳng phải nhằm ý.
Lộ Tri Nghi ko nom nữa, lên đường tiếp, lên đường mãi lên đường mãi, hít thâm thúy một khá, vẫn tảo người lại.
Cô phanh túi của tôi rời khỏi, vào trong túi sở hữu băng cá thể dự trữ từng ngày, tuy rằng biết có lẽ rằng cũng không còn tác dụng lắm, tuy nhiên tiếp tục phân trần thái phỏng của cô ấy.
Dù sao, chỗ bị thương của những người tao là kể từ bản thân tuy nhiên rời khỏi.
Thậm chí cô còn ko phát biểu một giờ đồng hồ cảm ơn.
Tần Tiêu Nam nói cách khác cô là 1 người không tồn tại đậm cá tính, tuy nhiên tam quan tiền và lương bổng tâm ít nhất, cô vẫn đang còn.
Hạ quyết tâm, Lộ Tri Nghi lại bước về trước cửa ngõ chống 317, tuy rằng tim đập mạnh, cô vẫn gõ cửa ngõ.
Vài giây sau, một người nam nhi đổi màu tóc màu sắc lam xuất hiện rời khỏi kể từ phía bên trong, “Tìm ai?”
Giọng điệu ko được thân ái thiện mang đến lắm, Lộ Tri Nghi nghe tuy nhiên run rẩy phun.
Cô cúi đầu, nỗ lực lưu giữ mang đến thở ổn định tấp tểnh, trả băng cá nhân: “Phiền anh canh ty tôi gửi cho tất cả những người thương hiệu là, thương hiệu là Trình Tố cơ.”


Trong chống, ánh đèn sáng lờ mờ ảo, ở thân ái là nhì cái bàn trà trộn lê nhiều năm black color, ở thân ái và nhì mặt mày được xung quanh bởi sô trộn.
Lúc này Trình Tố đang được nhờ vào sô trộn phía vô, nghe thấy động tĩnh bên phía ngoài, anh khẽ ngấc đầu, liếc đôi mắt một chiếc ngay tắp lự trông thấy người đứng ngoài cửa ngõ.
Là cô nàng suýt bị thương Lúc nãy.
Nhìn cô dường như còn nhỏ, cụp đôi mắt không đủ can đảm nom vô vô, tóc nhiều năm vén gọn gàng sau tai, bên dưới ánh đèn sáng, lòi ra cần thiết cổ white nõn yếu hèn ớt.
Bỗng lơ đãng thấy rõ rệt chủ yếu diện khuôn mặt, góc nhìn Trình Tố khá khựng lại, tuy nhiên cũng đơn thuần khựng lại một nhì giây rồi không còn, anh lại tỉnh bơ ko nom tiếp nữa.
Nét mặt mày thanh niên tóc lam rất rất trang nghiêm, cậu tao cố gắng lấy băng cá thể Lộ Tri Nghi trả rồi tạm dừng hoạt động lại.
Một giờ đồng hồ rầm, Lộ Tri Nghi hoảng kinh hoảng.
Tim cô đập cực mạnh, đầu ong ong, vốn liếng tấp tểnh nhanh gọn tách lên đường, tự nhiên lại sở hữu một tâm trí.
Liệu liệu có nguy hiểm ko nhỉ.
Người nam nhi say rượu Lúc nãy nom như rơi rụng trí rồi ấy.

Xem thêm: nghịch tập sủng nhanh còn kịp chương cuối

Cô sở hữu nên đợi thêm 1 khi ko, có lẽ rằng cần thiết cô báo công an canh ty.
Nhưng điều Lộ Tri Nghi ko biết là, giờ khắc này, cảnh tượng vô chống tiếp tục trọn vẹn khác hoàn toàn.
Người nam nhi say rượu cười cợt ha ha lấy lòng: “Xin lỗi anh Tố, hiểu nhầm, là hiểu nhầm thôi, chuyện thời điểm hôm nay tôi phụ trách, đồ vật gi nên bồi thông thường thì tôi tiếp tục bồi thông thường cho tới nằm trong.”
Mấy mon trước, em trai của hắn tao nốc rượu mệnh chung vô chống của Toản Hào, nguyên vẹn nhân tuy nhiên cơ sở y tế thể hiện là vì phản xạ của dung dịch cảm và động. Toản Hào là doanh nhân xứng đáng lẽ ko cần phụ trách, tuy nhiên thương hiệu say rượu đó lại ko phục, trước đó đang đi đến làm mưa làm gió vài ba đợt đòi hỏi bồi thông thường rồi.
Lần trước tiên một điều nhịn chín điều lành lặn, giám đốc không lấy phí mang đến hắn tao, đợt loại nhì không còn cơ hội đành báo công an lôi hắn lên đường, nào ngờ hắn vẫn dám cho tới trên đây đợt tía.
Cũng trùng khớp, gặp gỡ được Trình Tố ở trên đây.
Trình Tố là ai, hắn ko biết, sau sở hữu nghe thoang thoáng là sở hữu người quản lý và vận hành, cũng chẳng phải quan hoài.
Thậm chí tối ni sau khoản thời gian gặp gỡ được người thiệt, hắn tao còn cảm nhận thấy như mong muốn vì thế anh chỉ là 1 thằng nhóc trẻ em tuổi hạc, hù nạt vài ba câu sở hữu Lúc lại bịp được một số tiền cũng nên.
Nhưng vô vài ba phút thủ thỉ hòa giải cộc ngủn sau khoản thời gian vô chống, ở đầu cuối người nam nhi say rượu bất giác nhìn thấy tôi đã ᴆụng cần hero nào là.
Bầu không gian u ám, duy nhất góc nhìn lơ đãng thôi tương tự rất có thể ɢɨết người.

Người nam nhi say rượu cười cợt không an tâm, “Thế này lên đường, tôi mời mọc toàn bộ người xem đang được ngồi ở trên đây một ly rượu, coi như thể tôi nhận lỗi.”
Trình Tố nom người đáp ứng bị cứa vô mặt mày trong những lúc láo lếu loàn Lúc nãy, lãnh đạm chọc một miếng dưa đỏ kể từ đĩa chứa trái cây, phát biểu với những người nam nhi say rượu, “Há mồm.”
Tên nam nhi say rượu ko tóm được ý đồ vật của những người này, cười cợt nói: “Không, ko cần thiết đâu, chớ khách hàng sáo.”
Trình Tố gật đầu, tái diễn điều của hắn ta: “Hóa rời khỏi anh cũng biết Cửa Hàng chúng tôi từng khách hàng sáo với anh à.”
Tên nam nhi say rượu: “Hả?”
Vừa dứt điều, thương hiệu nam nhi say rượu bị người tao giẫm vô đầu gối một cơ hội tàn nhẫn, quỳ rạp xuống khu đất.
Bất an nhanh gọn gửi trở nên hoảng kinh hoảng, thương hiệu nam nhi say rượu rất rất hãi kinh, hắn nom Trình Tố, cúi người yếu hèn mọn, vừa vặn liên tiếp phát biểu “Không khi nào cho tới sinh chuyện nữa”, vừa vặn lùi lại theo đòi bạn dạng năng.
Trình Tố khựng một thời gian rồi mới nhất đứng lên, lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt mày thương hiệu nam nhi say rượu.
“Há mồm.” Anh lại phát biểu.
Tên say rượu ko biết Trình Tố tấp tểnh làm cái gi, tuy nhiên chỉ rất có thể hoảng loàn nghe theo đòi.
Ánh sáng sủa u tối vô chống xẹt qua loa bóng người Trình Tố, lòng đôi mắt anh ko hề sở hữu nhiệt độ phỏng, nom lạnh lẽo lùng tuy nhiên tiết lạnh lẽo.
Tiện tay cố gắng lấy một chai rượu bên trên bàn trà, đập vỡ, miếng thủy tinh anh phun chan chứa khu đất, Trình Tố nhặt từng miếng lên, rồi lại nhét từng miếng vô vào mồm người nam nhi say rượu, cho tới Lúc mồm bị lấp chan chứa bởi miếng vụn thủy tinh anh, anh mới nhất xoa tay hỏi:
“Bây giờ chuyện của em trai mi tiếp tục xử lý ko.”
Tên nam nhi say rượu gật đầu cuồng loạn.
Trình Tố liếc hắn tao, ko phát biểu gì nữa, giẫm đồ vật vướng mặt mày chân rời khỏi, ra đi ngoài.
Cửa phanh vượt lên đột ngột, sở hữu bao nhiêu người đùng một cái ào ra phía bên ngoài, điều này thực hiện mang đến Lộ Tri Nghi vẫn tồn tại đang được đứng rối rắm ngoài cửa ngõ hoảng kinh hoảng, xa lánh tức xoay sườn lưng lại vờ vịt như chỉ đi qua.
Trình Tố lãnh đạm liếc bóng người cơ, tiếp sau đó tức thời thực hiện ngơ tách lên đường, quẹo vô lối ở bên cạnh.
Cảm có được giờ đồng hồ bước đi tiếp tục ra đi, Lộ Tri Nghi mới nhất chầm lừ đừ xoay người lại, nào ngờ vừa vặn nom tiếp tục thấy người nam nhi say rượu nửa quỳ vô chống, đang được nhổ miếng vỡ thủy tinh anh rời khỏi.
Hắn tao đang được căm phẫn nộ la rầy gì cơ, miếng thủy tinh anh hòa với tiết nhổ ra phía bên ngoài, Lộ Tri Nghi hoảng kinh hoảng bịt mồm, vội vàng vàng lùi bước tách lên đường.
Đầu cơ, trước cửa ngõ cầu thang máy, người nam nhi tóc lam trả băng cá thể mang đến Trình Tố, “Anh Tố, vừa vặn nãy siêu mẫu cơ trả mang đến anh tính năng này.”
Mấy người xung xung quanh tức thời trở thành ồn ào:
“Chậc chậc chậc, khi nào anh Tố mới nhất phân chia một ít bới hoa này mang đến tất cả chúng ta trên đây, sao bao nhiêu cô nàng xinh đẹp mắt toàn quí anh thế.”
“Ha ha ha vì thế bao nhiêu đứa ko thấy nước ngoài hình của anh ấy Tố lúc tới ngôi trường học tập thời điểm hôm nay đâu, ấn tượng luôn luôn, phát biểu là quý công tử cũng không thật.”
“Trường học tập gì? Đến ngôi trường thực hiện gì?”
“Là đàn bà của Thái Tử chứ gì nữa, lại sinh chuyện ở ngôi trường, anh Tố lên đường chùi đít cho tất cả những người tao.”
“Eo, anh Tố chớ sở hữu nhằm loại cô tè thư cơ thực hiện chị dâu của bọn chúng em nhé.”
Từ đầu cho tới cuối Trình Tố trọn vẹn ko tiếp điều, cho tới Lúc đoàn người tiếp cận quầy tiếp tân bên dưới tầng, anh mới nhất lãnh đạm chất vấn một câu: “Có đánh giá minh chứng dân chúng của một học viên cấp cho tía khoác váy hồng không?”
Học sinh cấp cho ba?
Người ở quầy tiếp tân tôi nom anh anh nom tôi, ngắc ngứ một hồi lâu mới nhất nói: “Lỡ quên rồi ạ…”
“Quên rồi?” Trình Tố đột nhiên lạnh lẽo mặt mày.
Đám người mới nhất vừa vặn nãy còn hi hi ha ha cũng thông thoáng chốc lặng bặt.
Toản Hào Ca không giống những KTV nhú lên như nấm tuy nhiên thanh niên quí cho tới, điểm này đem hơi hám trụ sở thương nghiệp rộng lớn, sở hữu công chúa thiếu thốn gia DJ, cho nên vì vậy từ xưa đến giờ đều cấm trẻ em thiếu niên vô trên đây.
Lễ tân cũng biết bản thân thao tác làm việc lơ là, “Lần sau em chắc chắn là tiếp tục để ý ạ.”
Sắc mặt mày Trình Tố ko chất lượng lắm, “Còn đợt sau à?”
“... Em biết rồi ạ, em tiếp tục lên đường tức thì.”
-
Bị hình hình họa ở chống 317 nạt mang đến vạc kinh hoảng, Lộ Tri Nghi phiền não, cũng bên trên bản thân thơ ngây nhiều chuyện, người tao nhiều người như vậy, ko cho tới lượt cô bồn chồn mang đến.
Cô đứng vô Tolet kiểm soát và điều chỉnh lại xúc cảm rồi cho tới chống 313, sau khoản thời gian gặp gỡ được cô, Dư Đồng rất rất bất thần mừng mừng:
“Tri Nghi, sao cậu lại cho tới đây? Không cần cậu phát biểu là không tồn tại thời hạn sao?”
Trong chống sở hữu nhì cô bé không giống, người xem ra mắt hỗ tương cho nhau, Dư Đồng kiêu hãnh phát biểu với nhì người: “Tri Nghi học tập siêu chất lượng, cuối trong năm này tiếp tục lên đường Úc du học tập, nếu như nhì cậu sở hữu bài bác nào là ko biết thì cứ chất vấn cậu ấy, chất vấn bài bác nào là chính bài bác đấy luôn!”
Lộ Tri Nghi cười cợt quan ngại ngùng, vừa vặn ngồi xuống thì sở hữu một nhân viên cấp dưới đáp ứng gõ cửa ngõ vô, khách hàng sáo nói:
“Các siêu mẫu, phiền người xem mang đến coi minh chứng dân chúng ạ.”
Dư Đồng: “Làm gì?”
Nhân viên đáp ứng chỉ vô bức tường chắn phía bên trái, bên trên treo một điều nhắc nhở hữu nghị: “Trẻ thiếu niên ko được vô.”
Lộ Tri Nghi: “...”
Cô vốn liếng tấp tểnh lấy cớ ko đem minh chứng dân chúng nhằm lừa mang đến qua loa, nhân viên cấp dưới đáp ứng lại công chủ yếu nghiêm nghị minh trả lại toàn cỗ tài chính Dư Đồng.
Đứng ở cửa ngõ tòa mái ấm lạnh lẽo buốt, Dư Đồng buồn phiền nói: “Ra vẻ loại gì? Chẳng cần chỉ là 1 điểm ca hát thôi sao, lên đường, tất cả chúng ta lịch sự nơi khác nghịch ngợm tiếp!”
Thật rời khỏi Dư Đồng biết quy tấp tểnh của điểm này, tuy nhiên càng ko mang đến, cô càng tò mò mẫm ham muốn vô coi sở hữu đồ vật gi mới nhất mẻ nghịch ngợm mừng ko.
Nhưng Lúc lẻn vô được thiệt, lại vạc hiện nay chẳng sở hữu gì đặc trưng.
Lộ Tri Nghi yên ủi Dư Đồng: “Thôi, thiệt rời khỏi tớ cũng thấy vị trí cơ hơi…”
Lộ Tri Nghi ko biết trình diễn miêu tả thế nào là, là 1 trực quan không an tâm.
Chần chừ một khi, cô test chất vấn Dư Đồng: “Cậu sở hữu biết anh Tố không?”
Dư Đồng trợn tròn xoe mắt: “Cậu biết anh tao à?”
“Không,” Lộ Tri Nghi vội vàng vàng nhấp lên xuống đầu, “Lúc mới nhất cho tới tìm hiểu cậu, chống 317 sở hữu người sinh chuyện, anh tao đến…”
“Thật không? Vậy cậu sở hữu trông thấy anh tao nom thế nào không? Có cần là đẹp mắt trai lắm chính không?”
Lộ Tri Nghi khá ngây ra: “Không.”
Khựng lại một thời gian, phát biểu tiếp: “Chỉ trông thấy bóng sườn lưng thôi.”
Dư Đồng à một giờ đồng hồ, chớp mắt: “Có cần tấm sườn lưng này cũng rất rất điển trai hoặc không?”
Lộ Tri Nghi: “...”
Dư Đồng nhảy cười cợt xì, “Trêu cậu thôi, tuy nhiên song loại người như Trình Tố, tốt nhất có thể là tất cả chúng ta bớt xúc tiếp lại, rất rất phức tạp.”
Lộ Tri Nghi nom cô ấy: “Cậu biết anh tao à?”
“Không biết, tuy nhiên song ở Thành Đông không tồn tại ai là ko biết anh tao, tuy rằng cậu mới nhất về vẫn nên lưu giữ người của An Ninh tất cả chúng ta rất rất phức tạp, bên trên đàng đâu đâu cũng rất có thể gặp gỡ được người nhập cảnh, nhất là Thành Đông, ko loại người gì không tồn tại, tuy nhiên ở điểm quy tụ đầy đủ hạng người thế này, từ xưa đến giờ không tồn tại ai dám chọc Trình Tố.”
Thành phố An Ninh nằm ở vị trí phía Tây Nam, ngay sát biên cương, bao nhiêu trong năm này trở thành có tiếng dựa vào ngành phượt, lúc đầu trái ngược thực theo đòi như Dư Đồng phát biểu, thương hiệu là An Ninh, tuy nhiên ko nề an toàn một chút nào.
Lộ Tri Nghi nghe vị trí hiểu vị trí không: “Vì sao không đủ can đảm chọc?”
“Ai tuy nhiên biết.” Dư Đồng nghĩ về, thuận mồm nói: “Chắc là vượt lên tàn nhẫn.”
“...”
Lộ Tri Nghi lưu giữ lại cảnh người nam nhi say rượu nhổ rời khỏi miếng vỡ thủy tinh anh Lúc nãy, như xác minh điều gì cơ, tim cô đập loạn xị.
Lúc này Dư Đồng tiếp tục đặt điều một chống KTV không giống qua loa mạng, cô ấy kéo Lộ Tri Nghi lên đường nằm trong, Lộ Tri Nghi lại nhấp lên xuống đầu, “Tớ lén ra phía bên ngoài, gặp gỡ cậu là được, Dư Đồng, chúc mừng sinh nhật.”
Tặng vàng tiếp tục sẵn sàng trước mang đến Dư Đồng, Lộ Tri Nghi vẫy tay với cô ấy, “Mọi người đi dạo lên đường.”
Dư Đồng biết tình cảnh mái ấm Lộ Tri Nghi, ko nghiền cô ở lại, đơn thuần ko yên lặng tâm: “Vậy tớ lên đường đón xe pháo với cậu.”
“Không cần thiết đâu, tớ tự động thực hiện được tuy nhiên, cậu mau lên đường lên đường.”
Dù sao thì ở trên đây vẫn tồn tại nhì các bạn không giống, Dư Đồng nghĩ về ngợi, phanh vỏ hộp bánh kem ko hạn chế rời khỏi, ngồi xổm xuống mặt mày nét cắt một miếng bánh rộng lớn mang đến Lộ Tri Nghi rồi mới nhất lên đường.
Lộ Tri Nghi dở khóc dở cười cợt cố gắng đĩa bánh kem bên trên tay, 1 mình bước vào kí thác lộ gọi xe pháo.
Lúc này hâu phương vang lên giờ đồng hồ bước đi chạy, “Nhanh lên, muộn một ít nữa Trương Ký dọn sản phẩm thì ko ăn được đâu.”
Lộ Tri Nghi đang được để ý đặt điều xe pháo bên trên điện thoại cảm ứng, chỉ nghĩ về là kẻ qua loa đàng trải qua nên ko nhằm ý, tuy nhiên ko ngờ, giây tiếp theo sau, người phát biểu câu cơ ngay tắp lự chạy đâm sầm vô cô.
Cô lảo hòn đảo, bánh kem vô tay rơi xuống khu đất.
“Xin lỗi nài lỗi, tôi... ấy?” Tên nhóc nài lỗi vội vàng tảo người, tuy nhiên sau khoản thời gian trông thấy Lộ Tri Nghi, ngữ điệu đột nhiên thay cho thay đổi, “Đây ko cần siêu mẫu mới nhất trả băng cá thể sao?”
Lộ Tri Nghi vẫn ko trả hồn sau cơn quá bất ngờ Lúc bánh kem rơi xuống khu đất thì tức thời đã trở nên điều người này phát biểu nạt mang đến giật thột.
Cô ngấc đầu, vạc hiện nay trái ngược nhiên là tên gọi tóc lam ở KTV cơ.
Tiếng bước đi hâu phương vẫn sắp tới ngay sát, nghe thì thấy sở hữu tứ năm người.
Lộ Tri Nghi đột nhiên stress, cô vội vàng ngồi xổm xuống, lấy khăn giấy tờ quấn bánh kem lại rồi tấp tểnh lên đường.
Tóc lam ngăn cô lại, “Đừng lên đường tuy nhiên, trùng khớp là chúng tôi cũng tấp tểnh lên đường nên ăn những gì cơ, Hay những lên đường nằm trong đi? Xem như thể bồi thông thường vị trí bánh kem này.”
Lộ Tri Nghi tấp tểnh phanh mồm phát biểu ko cần thiết đâu thì ko biết tóc lam tiếp tục trông thấy ai, đùng một cái hưng phấn túm lấy cánh tay cô, kêu lên với những người phía sau: “Anh Tố mau nom coi, là em gái vừa vặn trả băng cá thể mang đến anh này! Dẫn em ấy lên đường ăn khuya nằm trong được không?”
“...”
Cái thương hiệu này khiến cho đầu Lộ Tri Nghi ong ong, vô chớp đôi mắt, tim cô như chuẩn bị nhảy ra phía bên ngoài.
Cùng khi cơ, cô cảm biến được sở hữu một loại "khí chất" kể từ hâu phương đang được cho tới ngay sát, cùng theo với giờ đồng hồ bước đi nhẹ dịu.
Lời Dư Đồng vừa vặn nhắn gửi cô còn văng vọng mặt mày tai, người Lộ Tri Nghi cứng đờ, trực quan cho thấy người nam nhi cơ đã đi được cho tới, tim cô lại đập nhanh chóng rộng lớn.
Cô không đủ can đảm nhằm lộ sự kinh hoảng hãi, chỉ rất có thể cúi Output vẻ điềm tĩnh, cô nhanh gọn liếc thấy một đôi bàn chân lại gần, loại tay rũ mặt mày người cố gắng một điếu dung dịch đang được châm lửa, quần đen sì thon nhiều năm mang lại cảm hứng áp bức khó khăn miêu tả.
Lộ Tri Nghi bất giác tóm chặt nhì tay lại, tai ù lên đường, giờ đồng hồ dòng sản phẩm năng lượng điện khi xa cách khi ngay sát xẹt qua loa mặt mày tai.
Nhưng vài ba giây sau.
Người nam nhi tương tự căn bạn dạng ko trông thấy sự tồn bên trên của cô ấy, anh ghẻ lạnh đi qua, chỉ nhằm lại mang đến cô bóng sườn lưng xa cách cơ hội như cũ, cùng theo với tía chữ hờ hững:
“Bỏ tay rời khỏi.”