truyện yêu hận triền miên

Chương 1

Chương 1: L*иg nhốt thâm thúy như biển

Bạn đang xem: truyện yêu hận triền miên

" Để tôi rời ngoài giành được không?"

Nửa tối, nhập phòng nghỉ đồ sộ rộng lớn, chỉ mất ánh đèn sáng đầu chóng đang được vạc đi ra khả năng chiếu sáng nhàn nhã nhạt nhẽo, sau đó 1 mùng kí©ɧ ŧìиɧ mạnh mẽ như bạo phong vũ, Nhược Tuyết thở hấp tấp. Khi anh đang được dời thân thích thể áp lực ngoài người cô, tiếp sau đó ôm cô nhập vào ngực nhằm cô gối đầu bên trên cánh tay rắn chắc hẳn của anh ý, cô lấy không còn dũng khí, nhỏ giọng căn vặn, thắc mắc đang được cẩn trọng chứa chấp ỉm ở trong tâm địa cực kỳ lâu

Biết rõ ràng cô tránh việc cũng ko thể căn vặn, tuy nhiên cô vẫn ko nhịn được vẫn mong muốn căn vặn. 6 năm vừa qua, kể từ khi cô 18 tuổi hạc đang được dây dính với anh cho tới năm 24 tuổi hạc, nhiều năm tuổi hạc xuân như thế, toàn bộ đều tuổi hạc xuân đều mang lại anh. Mà anh, nước ngoài trừ nhu yếu bên trên chóng, cư xử với cô tựa như người xa xăm kỳ lạ, không tồn tại trao thay đổi, chỉ mất hoan ái kịch liệt, tựa như động vật hoang dã cho tới mùa giao hợp cần thiết lần các bạn tình

Nếu như đơn giản trả nợ, thì cũng nên kết giục rồi chứ?. Lúc đầu, cô nhận định rằng cả đời cô tiếp tục vĩnh viễn nên sinh sống nhập bóng tối, tuy nhiên nửa năm trước đó, anh của cô ấy, vì thế ko chịu đựng được sự gặm rứt lương bổng tâm trong tương đối nhiều năm, đang được tự động sát, nhưng mà thân phụ u của cô ấy vì thế rộng lớn tuổi hạc. Kẻ đầu bạc tiễn biệt kẻ tóc xanh, nhức lòng quá đáng nên cũng thứu tự tạ thế, bên trên toàn cầu này chỉ từ 1 mình cô

Ba mạng người, thêm vào đó 6 năm vừa qua, cô không tồn tại uy nghiêm, yếu ớt mọn ở cạnh bên anh, đem mang lại anh thực hiện bậy thực hiện bậy vẫn ko đầy đủ sao?. Khoảng tự khắc cô vén mùng lên, cô cảm nhận thấy toàn cầu bên phía ngoài thiệt xa xăm kỳ lạ, ánh mặt mày trời vượt lên mắt chói. Nhưng, cô không thích sinh sống nhập bóng tối cả đời

Chỉ đem điều, Khi cô phát biểu kết thúc, người nam nhi đang được hít lên trán của cô ấy, toàn thân thích cứng đờ, cánh tay siết chặt, nghiêng người một chiếc, rước toàn thân phấn hồng của cô ấy đặt tại bên dưới thân

“ Em phát biểu kiểu mẫu gì?”

Đôi đôi mắt hẹp nhiều năm vốn liếng đang được nhắm lại, tự nhiên trợn đồ sộ, góc nhìn như lưỡi dao sắc bén phun về phía cô, giọng điệu trầm thấp, đem theo dõi thô bạo. Cô đem biết bản thân đang được phát biểu gì không?. Rời khỏi?. 2 kể từ này cô cũng phát biểu được sao?. Lúc đầu, Khi cô đồng ý ký nhập khế ước, cô ko được quyền diệt vứt khế ước, trừ phi anh dữ thế chủ động buông tay, vì chưng ko, cả đời này cô chớ mơ rời xa anh. Cho cho dù những người dân tránh việc bị tiêu diệt đã và đang bị tiêu diệt rồi, tuy nhiên cũng ko thể thay cho thay đổi được ước toan lúc đầu của bọn họ

Bị khí thế của anh ý thực hiện mang lại giật thột, Nhược Tuyết chỉ hoàn toàn có thể lặng người nhìn người nam nhi đẹp mắt trai ở phía bên trên đang được nổi trận lôi đình. đôi tay kháng hứng ở trước vùng ngực anh. Cô đem nên kế tiếp vấn đề này hoặc không?. Nếu như chọc anh nổi xung, cô ko gánh nổi kết quả, Nhưng nếu mà đang được lên giờ đồng hồ, sao hoàn toàn có thể bỏ dở thời cơ khó khăn giành được này?. Nếu như thời điểm ngày hôm nay ko phát biểu, có lẽ rằng sau đây cô không đủ can đảm há điều nữa?

“ Tôi mong muốn rời cút, được không?”

Sợ hãi nhin anh. Lăng Nhược Tuyết, ngươi chớ hoảng hồn, đó là thời cơ độc nhất của mày

“ Muốn rời đi?. Phải không?”

Giọng phát biểu của những người nam nhi ôn nhu, dịu dàng êm ả vang lên trên bề mặt tai cô, ngược lại lại thực hiện mang lại toàn thân thích Nhược Tuyết rét run

“ Tôi ko dám…”

Lời phát biểu kể từ nhập mồm vạc đi ra, đang được đem theo dõi thanh âm lập cập rẩy. Đây là vấn đề Nhược Tuyết cảm nhận thấy hối hận hận nhất tối ni, vì thế đang được tùy tiện tâm sự như thế. Làm sao cô hoàn toàn có thể nằm trong quỷ quỷ thương lượng ĐK, cơ ko nên tự động lần lối bị tiêu diệt sao?

“ Không dám?” Đưa tay xoa nhẹ nhõm lên cái cổ white noãn, nhẵn nhụi của cô ấy, chậm rãi rãi, ko chút nhằm ý phát biểu :

“ Nói một phiên nữa”

Da thịt toàn thân thích đều thấy không dễ chịu, lòng cuồng loạn bức bách, Nhược Tuyết nỗ lực tự động phát biểu với bản thân, chắc chắn nên điềm tĩnh, tránh việc hốt hoảng, nếu như không tiếp tục vạn kiếp bất phục

“ Tôi không đủ can đảm, sau đây không đủ can đảm nữa”

“ Lăng Nhược Tuyết, em ghi nhớ rõ ràng mang lại tôi, nếu như sau đây còn dám phát biểu 2 chữ này ở trước mặt mày tôi, thì em cứ liệu hồn đấy” Đầu ngón tay thon nhiều năm chợt người sử dụng mức độ, bóp trong cổ họng nho nhỏ của cô

Xem thêm: tong giam doc tuyet tinh dien dan le quy don

“Ưmh. . . . . .”

Thật không dễ chịu,cô chuẩn bị ko thể thay đổi. phía trên chóng liều mình giãy đạp giụa, đôi tay nhỏ bé bỏng múa máy ở nhập ko trung, tuy nhiên ko bắt được cái gì. Cô yếu ớt ớt như thế, sao hoàn toàn có thể là phe đối lập của anh

Cần truyền thống cho tới lửa rét đau nhức, hai con mắt đang được đỏ ửng bừng, mong muốn thay đổi một chút ít bầu không khí. Anh mong muốn gϊếŧ cô!. Giờ phút này, Nhược Tuyết thiệt sự tin tưởng tưởng anh mong muốn gϊếŧ cô, cường bạo tàn bạo như thế, mức độ lực bên trên tay ko chút dư thừa

Chỉ cần thiết một giây nữa thôi, một giây ngắn ngủn ngủi nữa thôi, cô hoàn toàn có thể bị tiêu diệt rồi, thiệt sự được giải thoát….. Cũng đảm bảo chất lượng, như thế cũng đảm bảo chất lượng. Như vậy, cô hoàn toàn có thể theo dõi cha mẹ, và anh, ko nên sao. Cô không thể nên sinh sống cô độc một mình bên trên toàn cầu này nữa, cứ như thế đi

Tâm tựa hồ nước như đang được nghĩ về thông trong cả, cô kể từ từ nhắm 2 đôi mắt lại, đem mang lại anh hành xử. Dù sao anh lưu giữ cô mặt mày người, ko nên mong muốn trả oán anh trai đã thử đi ra những chuyện ko thể cứu vãn vắng ngắt được sao?. Bây giờ anh trai của cô ấy đang được không thể bên trên trần thế này rồi, vậy anh hành hạ và quấy rầy cô làm cho ai xem?. Ai tiếp tục nhức lòng vì thế cô?

Nhưng, ông trời chừng như không thích làm cho cô được giải bay, mức độ lực bên trên cần thiết cổ chợt thả lỏng, bầu không khí liên tiếp tràn nhập phổi, cô gần như là tham lam lam hít toàn cỗ bầu không khí nhập vào phổi, tuy nhiên một giây tiếp sau, môi của cô ấy đã trở nên ngăn lại

Bị song môi mỏng mảnh ngăn lại. Không đem tiếc thương, không tồn tại dịu dàng êm ả, thời điểm này anh giống như mãnh thú, mong muốn vạc tiết phía trên người cô. Cô bị buộc nên hé há song môi nhỏ, cái lưỡi xông trực tiếp nhập môi của cô ấy. Bờ môi của anh ý cực kỳ mỏng mảnh, người sử dụng rất là lực nhằm hít. Mặc kệ đầu của cô ấy đem hoạt động ra làm sao, môi của anh ý vẫn đang còn cơ hội kềm chế được môi cô, ko nhằm cô trốn thoát

“ Lăng Nhược Tuyết, đời này, em chỉ hoàn toàn có thể phía trên chóng của tôi, chớ ước rời ngoài trên đây. Đừng tưởng rằng Lăng Nhược Phong bị tiêu diệt rồi là hoàn toàn có thể bù đậy được những tội ác nhưng mà anh tớ làm nên đi ra. Một mạng thay đổi một mạng sao đủ?. Vĩnh viễn ko lúc nào đầy đủ. Nếu em dám tái diễn điều này một đợt tiếp nhữa, em đem tin tưởng cho dù hắn đang được bị tiêu diệt, tôi cũng khiến cho hắn cũng ko được yên tĩnh giấc”

Mang theo dõi khí thế cường hãn, áp lực phát biểu mặt mày tai cô

Tin, cô tin! Nàng làm thế nào sẽ không còn tin tưởng. hung ác quỷ như anh tớ đem chuyện gì sẽ không còn thực hiện được?

Nhưng, vừa phải rồi, anh tớ phát biểu một mạng trả một mạng, chẳng qua loa là như thế sao?. Cô không thể anh trai, không thể tía u, Mà anh thì sao?. Dám phát biểu một mạng thay đổi một mạng còn ko đầy đủ. Nhưng cô ko phát biểu được, không đủ can đảm phát biểu, những giọt lệ bi thương cũng nhịn ko được rơi xuống

“ Lăng Nhược Tuyết, cô khóc kiểu mẫu gì?. Đừng rơi nước đôi mắt rẻ mạt chi phí cơ trước mặt mày tôi”

Giọt nước đôi mắt của cô ấy rơi bên trên mặt mày anh, tạo nên lòng của anh ý càng tăng rét. Thật đi ra cô cực kỳ không nhiều khóc, tối thiểu cực kỳ không nhiều khóc ở trước mặt mày anh. Ngoại trừ đau nhức vì thế phiên trước tiên, còn có những lúc cha mẹ cô tạ thế, ngoại giả, thời hạn không giống trước đó chưa từng thấy thấy cô khóc

Ai ngờ uy hϊếp như thế lại không còn tác dụng, giờ đồng hồ nghẹn ngào lại vang lên nhập mùng tối yên tĩnh tĩnh, càng tăng rõ ràng ràng

“ Không, thiệt là đau…”

Sau Khi thét lên một giờ đồng hồ, hành hạ và quấy rầy không tồn tại chừng đỗi lại chính thức nữa rồi

Động tác của anh ý ngày càng áp lực, từng một phiên đυ.ng đều tựa như mong muốn cẩn cô nhập vào người anh. Anh mong muốn kéo cô cùng với nhau xuống địa ngục

Thân thể thiệt là nhức, đầu càng tăng choáng ngợp, lòng cũng tương đối mệt mỏi. Cuộc sinh sống như vậy này cho tới lúc nào mới mẻ kết thúc?. Cô không đủ can đảm nghĩ về, cũng không thích tâm lý nữa.

Xem thêm: scandal giá trên trời

Tiết tấu vượt lên thời gian nhanh tạo nên ý thức của cô ấy trở thành mơ hồ nước. Cô thiệt sự cực kỳ mệt rũ rời. Mệt mỏi mong muốn ngủ, tuy nhiên lại ko ngủ được

Một giấc mộng này, Nhược Tuyết chừng như ngủ rất rất lâu, lâu mà đến mức cô mơ thấy thật nhiều chuyện cũ, mơ thấy cha mẹ thương yêu thương cô, khuôn mặt mày luôn luôn trực tiếp nhu hòa tươi tắn cười cợt của anh ý, tiếp sau đó là anh xẩy ra chuyện, nước đôi mắt của cha mẹ, điều cầu xin xỏ của anh….. Cùng với những người nam nhi luôn luôn mong muốn người sử dụng thủ đoạn nhằm xay buộc cô

Có một trong những việc gần như là vậy, rồi lại xa xăm cho tới thế, gần như là mới mẻ xẩy ra ngày ngày qua, xa xăm như thế vì thế cô biết, đem một trong những người ko quay trở lại được, cũng có thể có một trong những việc không bao giờ thay đổi được