tưởng thành quả phụ khi còn trẻ

Chương 29:

Kỷ Khinh Khinh còn còn chưa kịp rằng gì thì anh đang được tắt máy.

Bạn đang xem: tưởng thành quả phụ khi còn trẻ

Mẹ Kỷ coi cô bởi ánh nhìn chỉ tiếc rèn Fe ko trở thành thép, tía Kỷ cũng coi cô bởi ánh nhìn trách cứ cứ.

Kỷ Khinh Khinh cảm nhận thấy người thân này thiệt nhạt nhẽo nhẽo.

Để Đánh Giá một người dân có sinh sống chất lượng tốt hay là không chỉ việc phụ thuộc việc người tê liệt với lấy được ck nhiều hay là không à?

“Vậy được, ngựa chất lượng tốt xoay đầu ăn cỏ cũ, quý khách tiêu hóa mồm, con cái chuồn trước đó.”

“Đi đồ vật gi tuy nhiên chuồn.” Mẹ Kỷ lườm cô, ngăn cô lại: “Khinh Khinh, sao con cái càng ngày càng không hiểu biết nguyên tắc vậy hả, khách hàng vẫn còn đó ở trên đây, con cái là gia chủ sao lại rằng chuồn là chuồn vậy hả?”

Kỷ Khinh Khinh coi bà rồi nói: “Chẳng nên u bảo đấy là mái ấm u sao? Có u tiếp khách hàng là được rồi, còn cần thiết con cái ở lại trên đây làm những gì nữa.”

“Khinh Khinh.” Thầy Kỷ quát lác lên một giờ với cô rồi coi cô bởi ánh nhìn ý bảo cô ngồi xuống.

“Vậy được, phụ huynh chớ vòng vo tam quốc với con cái nữa, chẳng nên là vì như thế phụ huynh nghĩ về Ngu Dương với chi phí sao? Vậy phụ huynh căn vặn anh tớ chuồn, coi anh tớ thiệt lòng ham muốn theo đuổi xua con cái Hay là chỉ ham muốn vui chơi với con cái thôi.”

“Con nhóc này, sao con cái lại ăn rằng như vậy, nếu mà Ngu Dương ko quí con cái thì nó cho tới trên đây làm những gì.”

“Sao lại ko thể chứ?” Kỷ Khinh Khinh coi Ngu Dương rồi nở nụ cười cợt rét mướt lùng: “Lúc trước anh theo đuổi xua tôi chẳng nên cũng đều là tôi tiếp cận đâu anh tiếp cận đấy sao, tuy vậy ở đầu cuối thì sao chứ? Theo xua được tôi rồi bèn đá tôi đi? Đàn ông thực sự giang thụi dễ dàng thay đổi phiên bản tính khó khăn dời, anh chỉ quí cảm xúc hạnh phúc khi đoạt được thôi, đạt được rồi thì nhanh gọn lẹ vứt chuồn như cái giầy rách nát vậy. Bây giờ phụ huynh lại ham muốn đẩy phụ nữ bản thân nhập tay anh tớ, bất lợi thôi.”

Trong hai con mắt Ngu Dương với chút bất thần.

Anh tớ vốn liếng tưởng rằng cô vẫn chính là lọ hoa đơn giản theo đuổi xua được như trước, tuy nhiên lại ko ngờ cô mới mẻ ở nhập showbiz một thời hạn tuy nhiên vừa phải biết ăn rằng rộng lớn lại vừa phải lanh lợi rộng lớn.

“Khinh Khinh, con cái chớ ăn rằng linh tinh anh, sao Ngu Dương lại là kẻ như vậy được chứ.”

“Biết người biết mặt mũi tuy nhiên ko biết lòng, bị chi phí tài lấp nhòa con cái đôi mắt là như thế tê liệt ạ.” Kỷ Khinh Khinh nhún vai: “Được rồi, phụ huynh ăn cơm trắng chuồn, ko cần thiết tiễn biệt con cái đâu.”

Kỷ Khinh Khinh coi thân phụ người chúng ta, cô còn thấy thân phụ người chúng ta tương đương người một mái ấm rộng lớn đấy.

Việc này khiến cho Kỷ Khinh Khinh ko ngoài cảm thán, tuy rằng phụ huynh của Lục Lệ Hành đang được thất lạc kể từ khi anh còn nhỏ tuy nhiên thay đổi lại anh vẫn còn tồn tại ông cụ Lục ôn tồn, êm ả bảo vệ cho tới anh kể từ nhỏ, ko khiến cho anh phiền lòng một ít nào là.

Nào với tương đương cô, về mái ấm bản thân ăn cơm trắng tuy nhiên cũng thấy bực bản thân như thế.

“Khinh Khinh, em hiểu nhầm anh rồi.” Ngu Dương vùng lên, cười cợt fake tạo nên nói: “Anh đơn giản đi qua trên đây thôi. Tự nhiên lưu giữ lại chuyện thời trước, anh tự động thấy bản thân khốn nàn quá, thế cho nên anh mới mẻ cho tới thăm hỏi chưng. Em chớ nghĩ về nhiều, nếu mà em không thích vậy thì cũng chớ miễn chống phiên bản đằm thắm.”

Kỷ Khinh Khinh cười cợt coi thường thông thường.

Đàn ông đó là chúa lừa người.

Đàn ông tuy nhiên tin yêu tưởng được thì heo nái cũng biết leo cây.

Ngu Dương rời khỏi vẻ ngay thật van lơn buông bỏ.

Mẹ Kỷ luôn luôn mồm nói: “Đúng đấy đích thị đấy, chỉ ăn bữa cơm trắng thôi tuy nhiên, u ko xay con cái, được không? Con coi con cái đấy, ở nhập showbiz bao lâu ni, trước khi xẩy ra chuyện rộng lớn như thế u với tía con cái ngày nào thì cũng ăn ngủ ko yên tĩnh, trở ngại lắm mới mẻ qua chuyện chuyện. Con cũng lâu ko về thăm hỏi mái ấm rồi, coi như con cái ở lại ăn một giở cơm trắng cho tới phụ huynh vui mừng chuồn nhé được ko.”

Nói xong xuôi bà tớ lại kéo cô ngồi xuống bàn ăn.

Mẹ Kỷ gắp cho tới cô một con cái tôm bạc khu đất rồi nói: “Sáng sớm tía con cái đã từng đi cửa hàng mua sắm tôm tươi tắn cho tới con cái đấy, con cái ăn nhiều một ít.”

Kỷ Khinh Khinh tách bóc tôm, cô lơ đãng hỏi: “Mẹ, con cái hãy nhờ rằng hàng tháng đều gửi cho tới u thân phụ trăm ngàn tệ, ko lẽ mon nào là u cũng chi tiêu không còn số chi phí đấy à.”

Xem thêm: tưởng mộ tranh

Khó trách cứ vẹn toàn công ty lại ko tiết kiệm ngân sách được từng nào chi phí, hàng tháng cô ấy đều gửi cho tới u thân phụ trăm ngàn tệ thì có lẽ ai tuy nhiên Chịu đựng nổi chứ. 

“Lúc trước là vì tía con cái bị căn bệnh, mua sắm mái ấm rồi sửa lịch sự lại tốn từng nào là chi phí chứ? Không lẽ con cái nghĩ về u vứt thân phụ trăm ngàn tệ chuồn đâu sao?”

“Ba trăm ngàn tệ cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít lắm tuy nhiên.” Ngu Dương cười cợt cười: “Nhà anh nếu như tính ngân sách sửa lịch sự, thêm vào đó người gom việc, tài xế một mon thân phụ trăm ngàn tệ còn ko đầy đủ nữa là.”

Mẹ Kỷ càng cười cợt đằm thắm thiết hơn: “Đúng vậy, thân phụ trăm ngàn tệ làm những gì đầy đủ cơ chứ.”

Kỷ Khinh Khinh tách bóc vỏ tôm rồi chấm nước chấm, cô cười cợt tủm tỉm coi u mình: “Mua mái ấm, sửa lịch sự mái ấm cửa ngõ cũng chính là chi phí con cái chi thêm, tía chuồn khám đa khoa cũng chính là con cái cho tới khám đa khoa trả chi phí viện phí, con cái với nhằm u ném ra một đồng nào là không?”

Mẹ Kỷ ngượng ngùng.

“Ba trăm ngàn cũng đầy đủ nhằm một mái ấm gia đình thông thường sinh sống nhập bao nhiêu năm rồi. Con thấy mái ấm tôi cũng là 1 trong những mái ấm gia đình thông thường thôi tuy nhiên, cũng ko người sử dụng không còn được thân phụ trăm ngàn tệ, chắc chắn rằng u vẫn còn đó chi phí tiết kiệm ngân sách nữa. Gần trên đây nhập showbiz con cái bắt gặp trở ngại, trợ lý, người vận hành còn cần thiết con cái trả bổng nữa, thêm vào đó việc trước khi đang được tác động cho tới con cái thật nhiều. Không lấp liếm gì u, con cái còn đang được nợ chi phí người không giống nữa.” Cô coi u Kỷ rồi thiệt lòng nói: “Tiền sinh hoạt bao nhiêu mon cho tới con cái trong thời điểm tạm thời ko gửi nữa, chi phí thân phụ trăm ngàn tệ trước khi con cái gửi cho tới phụ huynh ko nên là số chi phí nhỏ, phụ huynh cứ người sử dụng tạm thời chi phí tiết kiệm ngân sách trước khi đang được.” 

“Dùng chi phí tiết kiệm ngân sách khi trước?” Mẹ Kỷ cao giọng nói: “Tiết kiệm cái gì?”

Kỷ Khinh Khinh điềm đạm thì thầm với bà: “Bình thông thường nhập mái ấm chỉ mất tía và u, một ngày ăn cơm trắng mặc dù cho thịt cá khá đầy đủ thì cũng tầm một trăm tệ là không còn cỡ rồi, thân phụ trăm ngàn tệ tê liệt con cái đoán u vẫn còn đó bao nhiêu trăm ngàn nữa, lẽ nào là bao nhiêu trăm ngàn tê liệt ko đầy đủ ngân sách sinh sống qua chuyện ngày hoặc sao ạ?”

“Ai rằng với con cái còn bao nhiêu trăm ngàn tệ hả? Mẹ ko mua sắm ăn mặc quần áo à? Mẹ ko cần thiết mua sắm trang sức đẹp sao? Còn với tía con cái nữa, số chi phí này… đầy đủ sao được tuy nhiên đủ?” 

“Vậy thì con cái cũng không còn cơ hội, thời gian gần đây con cái sinh sống vô cùng vất vả, con cái không tồn tại nhiều chi phí thế đâu, u xay con cái con cũng Chịu đựng thôi, u cũng biết mà? Trong giới showbiz con cái nên nhờ vả rất đông người, hiện nay con cái ko dư dả nhiều.”

“Không được.”

Kỷ Khinh Khinh cùng bất đắc dĩ nói: “Vậy thì con cái cũng ko biết thực hiện thế nào là đâu, đợi ngày nào là tê liệt con cái hot quay về, tuy nhiên song con cái thấy nhập một thời hạn ngắn ngủn con cái ko thể nào là gánh tăng u nữa đâu.”

“Mày!” Mẹ Kỷ oán thù hận coi cô chằm chằm, bà tớ nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày ham muốn xay bị tiêu diệt phụ huynh bản thân nới thỏa mãn nhu cầu sao? Em trai, em gái mi nên sinh sống thế nào là mi đang được nghĩ về cho tới chưa?”

“Con nghĩ về rồi, tất yếu là con cái nghĩ về cho tới rồi chứ, người thực hiện chị như con cái sao rất có thể nhằm những em ngủ học tập được? Tiền ngân sách học phí nên ko, con cái tiếp tục nộp cho những em, hàng tháng con cái tiếp tục cho những em nhị ngàn chi phí sinh hoạt phí nữa, u chớ phiền lòng.”

Ngu Dương đứng một phía coi kịch hoặc, càng coi càng thấy thú vị, anh tớ chỉ thiếu hụt điều đứng lên vỗ tay thôi.

Kỷ Khinh Khinh của năm năm vừa qua ko như vậy này, đơn độc thuần hắn như tờ giấy tờ Trắng vậy, khi nào thì cũng nghĩ về cho những người mái ấm. Cô ở mặt mũi anh tớ cũng chính là vì như thế chi phí thuốc thang của tía, khi tê liệt cô luôn luôn bịa đặt mái ấm gia đình lên tiên phong hàng đầu, còn lúc này thì ko quan hoài chuyện mái ấm gia đình như lúc trước nữa.

Kỷ Khinh Khinh tách bóc tôm rồi coi khuôn mặt mũi tức giận dỗi tuy nhiên không đủ can đảm rằng gì của u Kỷ, tâm lý của cô ý đang được chất lượng tốt rộng lớn đôi khi. 

“Được rồi, con cái ăn no rồi. Mẹ, nếu mà không hề việc gì không giống thì con cái chuồn trước đó, quý khách tiêu hóa mồm.”

Nói xong xuôi cô bèn vùng lên.

Ngu Dương cũng vùng lên theo đuổi Kỷ Khinh Khinh: “Bác gái, con cháu cũng ăn xong xuôi rồi ạ. Thời gian ngoan không hề sớm nữa, con cháu vẫn còn đó chút việc bận con cháu chuồn trước ạ, chưng tiêu hóa mồm ạ.”

Mẹ Kỷ bị Kỷ Khinh Khinh trêu gan nuốt ko trôi nữa, bà tớ coi cô rồi lại coi Ngu Dương, tiếp sau đó rằng với cô: “Con đợi đang được, tiễn biệt Ngu Dương đang được.”

Mẹ Kỷ kéo Kỷ Khinh Khinh chuồn tiễn biệt Ngu Dương, xay buộc tạo nên thời cơ ở công cộng cho tới nhị người.

Kỷ Khinh Khinh ngay lưng nhằm ý cho tới anh tớ, xuất hiện cái là cô ham muốn chuồn ngay lập tức, tuy nhiên ngay lập tức khi tê liệt cô lại trông thấy một người bước rời khỏi kể từ cầu thang máy.

Là Lục Lệ Hành.

Xem thêm: cuộc gặp gỡ chí mạng

Kỷ Khinh Khinh chạy thời gian nhanh lên phía đằng trước, cô kéo lấy tay của Lục Lệ Hành.

“Khinh Khinh, con cái đợi đang được, này đó là ai vậy?”

Kỷ Khinh Khinh bắt lấy tay Lục Lệ Hành rồi kéo anh nhập vào thang máy: “Đi mau chuồn mau, chớ nhằm chúng ta nhìn thấy, còn nếu như không anh sẽ ảnh hưởng nhổ không hề một cọng lông đâu.”